Chương 18: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C17)
Tôi mặc kệ, tôi nhào lên một cú như gấu vồ mồi, đè Thị Trẫm xuống giường, hai tay bóp lấy cổ cậu ấy, cưỡi lên hông cậu ấy.
Cậu ấy cũng không quên giãy giụa, vừa cười vừa nhắc tôi, "Cháo! Cháo! Cháo sắp đổ rồi!"
"Mau nói! Người đó có phải cậu không!"
"Ai cơ!"
"Đừng có giả ngu! Anh chàng làm màu khoe của kia!"
"Không phải không phải không phải, ây dà, thật sự không phải."
Tôi cảm thấy mình chắc là điên rồi, thực ra tôi không hề tức giận, tôi chỉ cảm thấy chuyện này quá lố bịch.
Tôi bị người ta theo dõi! Tôi gặp toàn chuyện quái gở! Trong đầu tôi vốn đã đủ loạn, vậy mà cậu ấy còn giấu tôi chuyện gì đó!
Bạn cùng bàn một tay nâng bát, lười biếng nằm đó, mặc tôi bóp cổ cậu ấy cậu ấy cũng không đẩy tôi ra.
Cậu ấy cười híp mắt, "Dậy dậy, đè chết anh trai cậu rồi."
Tôi buông cậu ấy ra, chất vấn, "Rốt cuộc người đó là ai?"
"À..." Cậu ấy ngồi dậy, tiếp tục húp cháo.
"Cậu thật sự không phải sinh đôi?"
"Thật sự không phải." Cậu ấy đáp lại với giọng điệu cực kỳ thành khẩn.
Không biết không biết không biết.
Đầu óc tôi hỗn loạn quá, tôi cảm thấy bạn cùng bàn của tôi chắc chắn biết điều gì đó. Nhưng cậu ấy lại cố tình giấu tôi, giấu thì giấu đi, nhưng kỹ năng diễn xuất của cậu ấy tệ quá.
Cậu nhìn cậu ấy xem! Nói dối xong, cố tỏ ra bình tĩnh húp cháo, sau đó 'phụt' một tiếng tự mình cười phì ra! Đừng che nữa, tôi thấy cả rồi!
Với kỹ năng diễn xuất này của cậu, thì làm sao có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện bị cậu lừa được chứ!
"Thị Trẫm," tôi đứng cạnh giường, "Trong ảo cảnh tôi nhìn thấy người chết giữa nền tuyết là tôi, kết quả Hiệu Côn nói người chết trông không giống tôi. Sau khi nhà phát triển ở huyện S giúp Lý Minh làm thủ tục chuyển trường đó chết, bác sĩ ở bệnh viện nơi tôi sinh ra cũng bị đập thành thịt vụn. Lý Minh bắt chước chữ ký của tôi trong vở bài tập, nhà tôi hôm nay còn bị người ta lẻn vào. Thiết Anh để lại ký ức kinh hoàng cho tôi đó, cũng bị một người giống hệt cậu mua mất với cái giá một tỷ hai cao ngất ngưởng ở buổi đấu giá. Biết đâu bây giờ đang có rất nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi, giọng nói của tôi cũng bị chuyển hóa thành sóng điện truyền vào tai họ. Biết đâu những lời này của tôi còn chưa nói xong tôi đã bị trét lên trần nhà cậu. Tôi có cảm giác mỗi người bên cạnh tôi đều đang giăng lưới, mỗi bước đi của tôi, sẽ khiến lưới trên người tôi ngày càng dày hơn, cuối cùng tôi sẽ không thể cử động được nữa. Tôi không biết con nhện kia là ai, ở đâu. Nhưng tôi nguyện ý tin tưởng rằng nó không phải là cậu. Tôi ra khỏi nhà, đến nhà cậu, đứng ở địa bàn của cậu, không phải để gửi lời trăn trối."
Thị Trẫm hơi ngẩng đầu, không có biểu cảm gì nhìn tôi.
Những lời trước đó của tôi, vốn nên mang theo sự kích động, nhưng tôi lại rất bình tĩnh, giọng điệu như đang trần thuật.
Bình luận