🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 16: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C15)

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, chúng tôi quyết định rời khỏi hội trường.

Vương Tương với Tiêu Nghiêu đi vệ sinh một lát, tôi và Tiền Đa Đa ở lại sảnh cầm điện thoại với áo khoác giúp hai người họ, đứng chờ.

"Anh Tiền, cậu không mua được đồ giúp ba cậu, ba cậu sẽ không trách cậu chứ?"

"Không đâu, tôi từ bỏ việc tăng giá là đúng, ba tôi thường nói với tôi, làm người phải khiêm tốn, không thể khoe của, mang ngọc trong người là có tội, phiền phức lắm."

Tôi sắp chảy nước mắt đến nơi rồi, rõ ràng vừa nãy cậu ta gọi giá mấy trăm triệu mấy trăm triệu, bây giờ lại bảo tôi làm người không được khoe của.

Thôi được rồi, tôi thực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa người với người.

Câu đó nói thế nào nhỉ, đừng nghĩ người khác đang làm màu, bởi vì đó là cuộc sống thường ngày của người ta.

Phải nói anh Tiền thật sự không phải là người thích làm màu, tôi cũng chưa bao giờ thấy cậu ta dựa vào việc mình có tiền có thế mà coi thường bạn học khác. Ngược lại cậu ta cảm thấy mình giúp được gì thì đều sẽ giúp, tuy bình thường tiêu xài hoang phí trông như làm màu, nhưng có lẽ là vì cậu ta quá giàu có, tự nhiên sẽ xuất hiện một số hành vi tiêu dùng hiếm có ở tầng lớp bình thường. Nói một câu cho gọn, anh Tiền chính là kiểu người "có phúc cùng hưởng với anh em, có hoạn nạn cũng ngồi vỉa hè cạp bánh trứng cùng nhau" – một người anh em chân chính, là tấm gương cảm động trong giới phú nhị đại Trung Quốc.

Nghĩ đến đây, tôi cảm động thật sự, bèn nói, "Anh Tiền, được quen biết cậu là tam sinh hữu hạnh của tôi, tôi cảm động quá rồi, trưa nay mình ăn vịt quay Toàn Tụ Đức được không?"

Anh Tiền đáp, "Được được được, thực ra tôi muốn ăn Malatang ở quán gần Đại học Nhân Dân kia cơ."

Đúng lúc ấy, điện thoại của Tiền Đa Đa đột nhiên đổ chuông, cậu ta liếc nhìn điện thoại, hơi nhíu mày, sau đó đi ra xa nghe điện thoại.

Xem ra là cuộc gọi quan trọng tôi không thể nghe, tôi cũng không để ý, đứng tựa tường chờ Vương Tương với Lão Tiêu ra.

Tôi cúi đầu lướt Weibo, bạn cùng bàn tôi đã mấy ngày rồi không cập nhật Weibo, QQ vẫn không hồi âm, tôi muốn gọi điện thoại cho cậu ấy, tiếc là cậu ấy không có điện thoại.

Có tiếng bước chân vang lên, tôi buồn chán nên hơi nghiêng đầu nhìn thử.

Ồ! Là Rothschild.B. Tóc Đen. Anh Chàng Khoe Của.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt anh ta từ đằng trước, tôi cảm thấy ngoại trừ việc anh ta không quen tôi ra, thì anh ta và bạn cùng bàn tôi chẳng có chút khác biệt nào.

Cảm giác đó rất kỳ lạ, ngay cả anh em sinh đôi cũng không thể giống nhau đến thế.

Không chỉ vẻ bề ngoài, ngay cả khí chất cũng giống hệt nhau.

Tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ—người này có lẽ chính là Thị Trẫm, cậu ấy đang giả vờ không quen tôi!

Nghĩ đến đây tôi liền nổi giận đùng đùng, cảm giác như đang bị trêu đùa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...