Chương 14: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C13)
"Cái kia... cậu tên gì?"
"..."
"Tôi tên Sĩ Minh."
"...Tôi không có tên."
"Vậy gọi cậu là Sĩ Lương nhé? Thích không?"
Tôi biết rõ là mình đã tỉnh từ lâu rồi, chỉ là giấc mơ vừa rồi khiến tôi mãi không muốn mở mắt.
Tôi nghiền ngẫm giấc mơ ấy hết lần này đến lần khác, trong lòng có chút hụt hẫng không hiểu vì sao.
Sĩ Lương.
Người này tôi nghĩ đến mức sắp không nhớ ra nổi nữa rồi.
Mở mắt ra, ánh sáng lờ mờ len qua khe rèm cửa, xem ra thời tiết hôm nay không tốt.
Đúng vậy, tuyết rơi rồi.
Bảng tin bạn bè trên mạng xã hội tràn ngập những dòng trạng thái về chuyện "giữa mùa hè mà lại có tuyết", ai nấy dường như đều rất phấn khích, cũng có một bộ phận người lo lắng giống như các nhà khoa học.
Một vài đài truyền hình ngay trong ngày đã chuẩn bị một chuyên mục phân tích về trận tuyết rơi giữa mùa hè, mời vài chuyên gia lên giải thích nguyên nhân gây tuyết — những thứ vốn dĩ đã có trong sách giáo khoa, sau đó liền chuyển hướng chương trình sang việc con người phá hoại tự nhiên quá mức, kêu gọi mọi người nâng cao ý thức bảo vệ môi trường để cống hiến cho sự phát triển bền vững.
Tôi tắt TV.
Vết thương của tôi, bảo nhẹ thì không nhẹ, bảo nặng thì cũng chưa tới mức tàn phế.
Nói chung là khá đau.
Nghĩ mà xem, bình thường tôi đối xử với bạn cùng bàn của tôi đâu đến nỗi nào, giờ tôi bị thương rồi mà đến cả người mang cơm cũng không có, tôi buồn muốn chết.
Buồn thì sinh đói, mà đói thì phải ăn, thế là tôi cầm tiền xuống lầu.
Đói quá rồi, tôi chui đại vào tiệm sủi cảo gần nhà nhất, vừa vào liền gào với ông chủ một xửng sủi cảo đầy nhân, thêm thật nhiều tỏi.
Quán này mới mở nửa năm trước, sủi cảo khó ăn vô cùng, nhưng lại buôn bán phát đạt, bởi vì ông chủ đẹp trai vãi cả linh hồn.
Ông chủ trông như một anh chàng lớn hơn tôi vài tuổi, dáng người như người mẫu, lông mày kiếm, môi mỏng, mắt một mí, lần đầu tiên tôi biết anh ta là từ bài đăng trên Weibo.
Có người chụp trộm ảnh anh ta gói sủi cảo đăng lên mạng, sau đó anh chàng sủi cảo liền nổi tiếng.
Tôi nhìn thoáng qua, ái chà, đây không phải quán dưới lầu nhà tôi sao.
Nhà tôi rất gần trường, các nữ sinh trong trường đã cứu sống quán này, nói không ngoa thì anh chàng sủi cảo đúng là kiếm cơm bằng nhan sắc thật, bởi vì sủi cảo dở không thể tả nổi.
"Khó ăn quá, anh buôn bán thế này sao mà làm tiếp được." Tôi nhíu mày nói với anh chàng sủi cảo.
"Haha quán tôi buôn bán vẫn ổn mà." Anh chàng này cực kỳ lạc quan.
Tôi đói lắm rồi, tuy rất khó ăn, nhưng tôi vẫn ăn ngấu nghiến, ăn trông ngon lành đến lạ, nhất thời cảm thấy số tôi sinh ra là để bị ngược đãi vậy.
Bình luận