Chương 13: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C12)
Bạn cùng bàn của tôi nằm sõng soài dưới đất theo đúng tư thế chữ Đại (大).
Mặt úp thẳng xuống đất.
Bình thường mà nói, gặp cảnh này thì tôi nhất định phải tranh thủ mà chế giễu cậu ấy cho bằng được.
Nhưng — bây giờ không phải lúc!
Bốn cây kem kia đang lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà áp sát chúng tôi!!
Trước tình cảnh này, não tôi lóe lên thông báo "Pin của bạn còn dưới 20%", cho nên đối với vấn đề nan giải trọng đại "Tôi nên bỏ mặc tên phế vật này là A. Tự mình chạy thoát thân là B. Tự mình chạy thoát thân là C. Tự mình chạy thoát thân", đáp án tốt nhất chính là tự mình mau chóng chạy thoát thân.
Thế nhưng khi tôi phản ứng lại được thì, tôi đã vác đại ca Thị Trẫm lên vai, chạy dưới ánh hoàng hôn rồi.
Bên tai, đại ca Thị Trẫm đang nằm trên vai tôi vẫn thở ra hơi nóng đầy vẻ ta đây ngầu lòi, "Hờ, ngoan."
Vâng vâng vâng! Đa tạ lời khen của bệ hạ!
Bạn cùng bàn đang quá giang sức người vẫn không quên làm chút việc nằm trong khả năng, ví dụ như đóng vai bộ định vị GPS cho tôi, "Rẽ trái, rẽ phải, phía trước một trăm mét chui vào con hẻm bên phải!"
Vâng vâng vâng! Làm theo lời bệ hạ!
Con người tôi có một ưu điểm mà đối với người thường tôi không nói cho họ biết, chính là tàn nhưng không phế.
Tuy tôi không giống Vương Tương từng đoạt chức vô địch bóng rổ nam của trường, cũng không giống Lãnh Tiểu Đài rảnh rỗi là chém giết nhau với đám côn đồ bên ngoài trường, càng không giống Tiền Đa Đa mang trong người cả tá thẻ hội viên VIP kim cương phòng gym.
Nhưng, cùng là thế hệ lớn lên nhờ uống sữa bò Vượng Tử, tôi luôn chú trọng đến dinh dưỡng hàng ngày.
Nhớ năm đó, tôi cũng là một trang hảo hán chống chọi bão cát đạp xe ngược gió leo dốc đi học thêm! Tôi cũng là nhà đầu tư chính của vé đứng hàng cuối, nghe giảng ba tiếng đồng hồ trong tư thế trụ tấn! Tôi cũng là người đạt điểm tuyệt đối môn kéo xà nhờ trèo cửa sổ nghe lén giáo trình vi tích phân ở trường đại học bên cạnh!
Cho nên, đừng coi thường những học sinh xuất sắc yếu đuối mong manh bên cạnh bạn, bạn nghĩ xem, họ có thể ôm một cuốn Vương Hậu Hùng ngồi cả ngày, đó là nghị lực và định lực lớn cỡ nào?
Khi tôi vừa tự sướng xong, ngẩng đầu lên, trời ạ, tôi vác đại ca bạn cùng bàn chạy lên tận đường cao tốc Kinh Thẩm!
Các bạn đừng kinh ngạc vì sao tôi lại chạy lên đường cao tốc, trường chúng tôi vốn được xây ở rìa thành phố để đảm bảo sự yên tĩnh. Tôi vòng qua trường chạy men theo con đường rộng rãi, chạy thẳng đến trạm thu phí.
Bạn cùng bàn của tôi vẫn rất bình tĩnh, cậu ấy sờ sờ túi, "Hết tiền rồi."
Holy con mẹ nó! Đại ca, ý cậu là có tiền thì sẽ trả phí qua đường, sau đó tiếp tục bắt tôi làm xe bò vác cậu chạy lên đường cao tốc một chiều hả?
Bình luận