🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: 【Mùa Hè Của Trẫm Và Tôi】 Điều Tra Một Vụ Án, Người Chết Chính Là Tôi (C1)

Kỳ thi đại học kết thúc, giữa mùa hè.

Tôi đang tắm thì nhận được điện thoại, là do bạn cùng lớp gọi.

"Làm mẹ gì đấy?" Đầu dây bên kia vang lên câu mở đầu đặc trưng của dân vùng Đông Bắc quê tôi.

"Nói nhanh, đang tắm dở."

"Ra ngoài bao đêm không?"

"Làm gì?"

"Đi net chứ gì, chiến game, hát karaoke, tối nay anh Tiền nói sẽ dẫn bạn gái đến cho tụi mình xem mặt, tiện thể đi ăn tối luôn."

"Không đi." Thật ra, tôi đang cởi truồng đứng giữa phòng khách, cảm thấy hơi hơi lạnh.

"Sao thế anh Minh, không nể mặt anh em tí nào!"

"Chán bỏ xừ, ngày nào cũng ba món quán net, phòng KTV, quán ăn, Đại Nghiêu, tôi với cậu làm cái gì khác được không?"

"Được, được, có đây."

"Gì?"

"Chọc bi-a!"

Tôi cúp máy.

Từ lúc thi đại học xong, cả người tôi cứ trống rỗng.

Trước kỳ thi, ngày nào tôi cũng mơ tưởng về cuộc sống mới tốt đẹp của kỳ nghỉ, thế mà thi xong đến cả nhiệt huyết cách mạng giải phóng bản thân cũng chẳng còn. Chán quá chán, chơi cái gì cũng chán. Toàn nghĩ xem có thể tụ tập đám bạn thân, rủ nhau quay lại tòa nhà dạy học cũ của lớp 12 học bài một bữa không.

Nghĩ cũng hơi buồn buồn.

Tôi run lẩy bẩy đi về phía phòng tắm, điện thoại sáng lên lần nữa.

Lần này không phải cuộc gọi, mà là tin nhắn QQ, "Đi chơi không?"

Lại đứa nào đây?

Tôi mở điện thoại ra xem, ái chà, hóa ra là bạn cùng bàn của tôi.

Nói chứ, bạn cùng bàn đại nhân nhà tôi mà chủ động rủ người khác đi chơi, thì đúng là chuyện lạ có thật, có thể post ngay lên group lớp làm loạn một phen.

Tôi khá kích động, chẳng buồn gõ bàn phím điện thoại nữa, gửi thẳng một yêu cầu gọi video luôn.

Gửi đi rồi tôi mới hối hận, hiện tại toàn thân tôi đang trần truồng, đầu đầy bọt xà phòng.

Kết nối xong, quả nhiên tôi nhìn thấy sự ghét bỏ thoáng qua trong mắt kính của bạn cùng bàn.

Tôi gân cổ gào lên: "Ái chà chà Đồng Đồng, không ngờ cậu còn sống cơ đấy, từ lúc nghỉ hè cậu mất tích liền mấy ngày trời, sao tự dưng nghĩ đến chuyện rủ anh Minh tôi đây ra ngoài play thế?"

Bạn cùng bàn liếc màn hình, đang gõ chữ lại.

"Đệt mợ, cậu đến cái mồm cũng lười mở à! Tôi đang dùng điện thoại đấy, cậu gõ chữ tôi đọc được đéo." Tôi cáu gắt.

Bạn cùng bàn liếc màn hình thêm một cái nữa, rồi đơn phương kết thúc cuộc gọi video luôn.

Màn hình trở lại giao diện chính, tôi liền thấy dòng chữ cậu ấy gõ: "Theo tôi về tòa nhà dạy học lớp 12 ôn lại kỷ niệm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...