Chương 120: 【ĐH Đế Đô: Mùa Thu Dần Phai】 Cẩm Nang Combat Màu Mè Của TrẫmManh (C120)
"Ha ha ha ha ha cho nên sau này không thể gọi là anh Minh, phải gọi là Tiểu Lượng à?"
"Enough, It's enough." (đủ rồi đấy)
"Tiểu Minh còn nhịn được, Tiểu Lượng thật sự không thể nhịn nổi đâu! Anh Lượng mẹ anh đặt tên đỉnh của chóp!"
"Enough, It's enough."
"Bỗng nhiên nhớ đến bài toán giải đố tiểu học, có cả Tiểu Cương, Tiểu Hồng ha ha ha ha!"
"Chị Chân Vũ tên là Chân Hồng à, ở chỗ chúng ta có ai tên là Tiểu Cương không nhỉ?"
Bàn ăn im lặng một chút, mọi người đều chìm vào suy tư.
"Ờ..." Tiêu Nghiêu nghĩ ngợi, "Hình như thật sự không có?"
"Thật sự không có." Tiền Đa Đa khẳng định gật đầu.
"Có đó." Vương Tương bình thản húp nước dùng mì lạnh, "Nhà tôi có một con chuột hamster, tên Chí Cương."
"Ha ha ha ha ha ha ha ha Quân Tọa cậu nuôi cả chuột hamster cơ à."
"Không phải của tôi." Vương Tương lẩm bẩm, "Là người khác gửi nuôi ở nhà tôi."
"Ai vậy? Thị Nhung?"
"Chắc chắn là Thị Nhung rồi, tôi nhớ anh Huyên có một con mèo tên là Kiến Quốc."
"Phụt, ha ha ha ha ha ha ha ha, Đế Thần đầu óc đều có vấn đề cả thì phải."
"Đến đây, uống rượu uống rượu."
Nghỉ hè, Sĩ Lương và những người khác tụ tập cùng nhau, chọn một quán thịt nướng xiên khá ngon ở địa phương để lai rai.
"Anh Đài, lần này cậu có thể ở nhà được bao lâu?"
"Chắc chắn không thể so sánh với đám sinh viên các cậu được, tôi ở nhà ba ngày là đi."
Tiền Đa Đa phết tương ớt: "Tốt nghiệp cấp 3 cũng được 3 năm rồi, thời gian trôi qua nhanh thật."
Lãnh Tiểu Đài ăn một cách ngon lành, gánh nặng thần tượng vứt hết ra sau đầu: "Tốt biết bao, trước đây chính là 5 người chúng ta, 3 năm rồi tình cảm của 5 người vẫn không hề phai nhạt."
"Cậu mới không có trứng ấy." Tiêu Nghiêu tiếp lời.
**[蛋/Dàn – trứng; từ lóng chỉ trứng dé, hoặc để chửi matday, nhảm l. Chơi chữ đồng âm với từ "淡/Dàn" phai nhạt]
"Đó là tình cảm chứ không phải dám cảm, cậu con mẹ nó bới móc kiểu gượng ép vãi l, không sợ cấn răng à?"
"Ha ha ha ha ha ha ha ha, tôi thấy cậu đột nhiên nói câu này thật sến súa vãi cả l, nhưng chúng ta phải kính Sĩ Lương một ly, cảm ơn anh Lượng vẫn có thể cùng chúng ta ngồi đây uống rượu!"
"Enough, It's enough!" Sĩ Lương dở khóc dở cười, "Các cậu xem tôi có giống người hiền lành không? Không được nhắc đến cái tên Tiểu Lượng này nữa đâu nhé."
"Vậy gọi là gì? Tôi nhớ hình như có người gọi cậu là Manh Manh thì phải."
"Đừng gọi tôi là Manh Manh." Sĩ Lương cắn một miếng bánh mì nướng, "Các cậu cứ gọi tôi là Toki đi."
Bình luận