Chương 119: 【ĐH Đế Đô: Mùa Thu Dần Phai】 Cẩm Nang Combat Màu Mè Của TrẫmManh (C119)
CA984, Los Angeles đến Bắc Kinh.
Trước mắt là thành phố đã xa cách hai năm, Sĩ Lương không có tâm trạng để ngắm nhìn.
Cậu ngồi trên xe taxi, trong lòng vừa mâu thuẫn phức tạp hỗn loạn, vừa rất phấn khích.
Gặp lại cậu ấy, mình nên nói gì đây? Là không nói một lời mà đánh cho một trận, hay là xông lên ôm chầm lấy cậu ấy? Là cố làm ra vẻ thờ ơ chào hỏi một câu, hay là mang theo tâm sự mà lướt qua nhau.
Bây giờ là đầu tháng 7, đúng lúc thi cuối kỳ. Thời gian, cũng gần giống như lúc cậu rời đi năm đó.
Xuống xe, Sĩ Lương đi thẳng đến ký túc xá.
Cửa phòng 113 mở hé, Sĩ Lương đi thẳng vào trong.
Tuy nhiên bóng dáng mà cậu mong đợi không hề có ở đó.
Hơn nữa, giường của Thị Trẫm trống không, trên mặt bàn cũng không nhìn ra bất kỳ dấu vết nào cho thấy có người từng sống ở đây.
"Thị Trẫm đâu?" Cậu buột miệng hỏi.
"Hả?" Ân Đào Tiểu Mai tháo tai nghe xuống, lúc này mới chú ý thấy Sĩ Lương, "Trời ơi! Sĩ Minh! Về lúc nào vậy! Nhớ cậu quá!!!"
Sĩ Lương nhếch khóe miệng cười cười: "Cái kia, Thị Trẫm đâu rồi? Dọn ra ngoài ở rồi sao?"
Cậu chỉ vào chiếc giường trống kia.
"Cậu nói ai?"
"Thị Trẫm chứ ai."
Sĩ Lương nhìn khuôn mặt hoang mang của Ân Đào Tiêu Mai, hoảng sợ, kinh hoàng. Cậu đột nhiên nhớ lại Tiêu Nghiêu, hôm đó lúc nhắc đến Thị Trẫm, cậu ta cũng mang vẻ mặt mờ mịt này.
"Thị... Trẫm?" Tiểu Mai nghi hoặc, "Phòng này chỉ có tôi và Chân Vũ ở thôi mà, cậu có phải nhớ nhầm rồi không?"
Lời vừa dứt, Sĩ Lương đã chạy ra ngoài.
Cậu chạy khắp sân trường như vừa đánh mất thứ gì đó, gặp ai cũng hỏi, cậu có quen Thị Trẫm không?
Không ai nhớ cái tên này cả.
Cậu hỏi Lý Trình, Vương Tương, thậm chí cả Lan Thiết.
Là ai? Bọn họ nói.
Mặt trời sắp lặn rồi, khán đài của sân vận động rất cao, ánh hoàng hôn như viền một khung đỏ nơi mép trời.
Thị Nhung ngồi đó, đối mặt với nơi mặt trời lặn phía xa xa.
Sĩ Lương lặng lẽ đi đến sau lưng Thị Nhung, đứng dưới khán đài.
"2 năm rồi, cậu mới nhớ ra mà tìm cậu ta à?"
"Thị Trẫm ở đâu?"
Thị Nhung híp mắt, trong mắt phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực phía xa.
"Sáng Thế, dùng hết linh chất cấp Đế Thần để làm mới từng hạt một trong vũ trụ. Trong thế giới mới, sẽ không còn sự trói buộc của số phận nữa."
"Thị Trẫm ở đâu?"
Bóng dáng tóc đỏ từ từ giơ cánh tay lên. Lòng bàn tay đó hơi cong lại, giống như đang nâng niu không khí.
Bình luận