🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 118: 【ĐH Đế Đô: Mùa Thu Dần Phai】 Cẩm Nang Combat Màu Mè Của TrẫmManh (C118)

Lúc Sĩ Lương đăng ký chương trình trao đổi ở Mỹ, cố vấn học tập nói chỉ tiêu đã hết.

Buổi chiều gọi thêm một cuộc nói, còn trống một chỉ tiêu, là Thị Trẫm đã rút lui.

Thi cuối kỳ xong, Sĩ Lương không hề nghỉ ngơi, giữa tháng bảy đã bắt chuyến bay đến bên kia đại dương.

Chủ tịch, Lý Trình và những người khác than trời trách đất trên vòng bạn bè, thế mà không thông báo cho mọi người một tiếng nào, ngay cả tiễn cũng không tiễn được, không đủ nghĩa khí gì cả.

Đàn chị Thư Di gửi một tin nhắn riêng: "Nếu có cơ hội thì nghỉ lễ về nhé, nếu không chúng tôi sẽ tốt nghiệp mất. Nhất định phải cùng nhau ăn một bữa cơm đấy!"

"Được được được." Sĩ Lương đáp.

Lần đi này, chính là hai năm.

An Dĩ Lạc đã từng hỏi Sĩ Lương: "Cậu sang bên đó, không nhớ cậu ấy à?"

Sĩ Lương nghiêng đầu kẹp điện thoại, lục tìm chìa khóa bằng hay tay: "Nhớ, nhớ chứ."

Vào nhà, cậu ném chìa khóa lên bàn, ngồi xuống ghế sofa: "Nhưng vẫn là nên rời đi thì tốt hơn. Thị Trẫm nói đúng, tôi ở bên cạnh cậu ấy, thất thường vô định, cậu ấy rất mệt, tôi cũng rất đau khổ."

"Là cậu quá khó chiều thôi. Thân có nhà lao của thân, tâm có nhà lao của tâm, trong lòng cậu có những khúc mắc không thể vượt qua."

Sĩ Lương cười khẩy: "3 năm trước lúc tôi biết được tất cả mọi chuyện, cái cảm giác tiếp không xuể đó, khiến tôi hoàn toàn không có thời gian để nghĩ đến những chuyện ngoài bản thân mình nữa. Tôi cảm thấy mình sắp chết đuối rồi. Tôi nhìn chằm chằm vào Thị Trẫm, cảm thấy cậu ấy có thể cứu tôi. Nhưng anh có biết tại sao trong tin tức những người hy sinh thân mình cứu người rơi xuống nước thường xuyên phải trả giá bằng chính mạng sống của mình không? Bởi vì người bị đuối nước lúc đó trong lòng tràn đầy sợ hãi, họ liều mạng níu lấy tất cả những thứ có thể giúp họ sống sót. Thường thì vào những lúc như vậy, người cứu hộ sẽ bị quấy nhiễu, bị kéo chìm xuống, nặng quá, nặng quá rồi. Cho nên tôi biết, tôi chắc chắn sẽ hại chết Thị Trẫm."

"Nhưng Toki." An Dĩ Lạc nói, "Tôi khá vui vì bây giờ cậu có thể thẳng thắn với tôi như vậy, 2 năm rồi, cảm giác cậu thay đổi không ít."

"Trưởng thành hơn?"

"Cậu trầm tĩnh hơn."

"2 năm rồi à... Đúng là tâm tĩnh hơn không ít." Sĩ Lương đeo tai nghe Bluetooth, đứng dậy đi thu quần áo, "Ở bên này mỗi ngày nghe giảng viết paper (luận văn) làm quiz (bài kiểm tra), giặt giũ nấu nướng, sao lại không tĩnh tâm cho được?"

Nói xong cậu nói thêm một câu nữa: "Rời xa cậu ấy là đúng."

"Ha ha, khi nào về?"

"Không về nữa." Sĩ Lương cho quần áo vào giỏ, "Thành tích của tôi không tệ, nhà trường đã đồng ý chuyển tín chỉ của tôi qua đây, năm 4 tôi không cần về nước học nữa."

"Không về nữa à."

"Ừm, không về nữa."

An Dĩ Lạc cười khan hai tiếng: "Sao thế, cuộc sống ở Đế quốc Mỹ đế dễ chịu lắm sao? Tôi có thể tưởng tượng ra cả cảnh thằng nhóc nhà cậu lái chiếc Maserati màu mè đi tán mấy em gái Tây ngực bự nữa cơ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...