🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 116: 【ĐH Đế Đô: Mùa Thu Dần Phai】 Cẩm Nang Combat Màu Mè Của TrẫmManh (C116)

Thị Trẫm đã trải qua một đêm ác mộng.

Cậu mơ thấy mình bị phong ấn trong một chiếc quan tài, không nhìn thấy gì cả. Đột nhiên, lớp đất trên nắp quan tài nặng trĩu đè xuống, ép chặt lấy nắp quan tài, cậu bị ép ở dưới không thể cử động, cũng không thể thở được.

Nặng quá, ngực nặng quá.

"Khụ khụ." Cậu bị một ngụm khí nghẹn làm cho tỉnh giấc.

Lúc mở mắt ra, cửa phòng vừa khéo bị đẩy ra.

Sĩ Lương dường như không có sự chuẩn bị, sững người một lát rồi bình tĩnh bước tới.

"Vẫn còn sốt." Cậu sờ cổ Thị Trẫm, "Ăn chút gì không?"

Thị Trẫm bị sốt đến mơ mơ màng màng, hoàn toàn không có sức lực để suy nghĩ và đáp lại.

"Phải ăn chút gì mới uống thuốc được." Sĩ Lương quay người ra khỏi cửa.

Cháo trắng và dưa cải muối xào, không tệ, ngay cả Sĩ Lương cũng không nhịn được cơn đói, nghĩ ngợi một chút, vẫn là mang qua cho Thị Trẫm trước.

Chiếc bàn nhỏ được kê trên giường, Sĩ Lương đỡ Thị Trẫm dậy.

Cậu chỉnh lại chiếc gối tựa sau lưng Thị Trẫm: "Tự ăn được không?"

Thị Trẫm dường như không nghe thấy gì cả.

Sĩ Lương thấy cậu ấy không có phản ứng, tỏ ra khó xử.

Đút cho cậu ấy ăn à? Đùa gì chứ.

Trong lòng Sĩ Lương cũng không dễ chịu gì. Thật ra cậu muốn đi, từ lúc sáng sớm thức dậy cậu đã muốn đi.

Cậu không biết phải đối mặt với Thị Trẫm như thế nào, cậu là hung thủ. Nhưng sự trốn chạy của cậu không hoàn toàn xuất phát từ sự tự trách, cậu vẫn tiếp tục căm hận Thị Trẫm, căm hận quá khứ bắt nguồn từ Thị Trẫm.

Cậu không thể tha thứ, mặc dù biết mình là đang giận cá chém thớt.

'Mình hận cậu ta như vậy, tại sao còn phải ở lại đây chăm sóc cậu ta chứ?' Vì không nỡ chứ sao.

Sĩ Lương ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường, yên lặng nhìn Thị Trẫm.

Thị Trẫm nghiêng đầu, trông rất tiều tụy, mắt không có chút thần sắc.

Cậu quá mệt mỏi rồi.

Bát cháo đó cậu không uống, mắt lim dim buồn ngủ ngồi được 13 giây, rồi lại nằm bò ra chăn, ngủ thiếp đi.

Sĩ Lương dẹp cái bàn nhỏ đi, tự mình bưng bát cháo lên ăn.

Thị Trẫm quay lưng về phía cậu, lúc tỉnh thì nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, lúc buồn ngủ thì tiếp tục ngủ.

#000099, màu xanh lam đậm. (aka xanh navy)

Đây là cảm giác của Sĩ Lương lúc đó, giống như nửa đêm ngồi trên bãi biển, đối mặt với biển cả.

Đối với Thị Trẫm mà nói, đi song song với Sĩ Lương, giống như đang bưng một chậu nước.

Nước trong chậu lắc lư qua lại, sức lực mạnh mẽ kéo theo hành động của cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...