Chương 111: 【ĐH Đế Đô: Mùa Thu Dần Phai】 Cẩm Nang Combat Màu Mè Của TrẫmManh (C111)
Sĩ Lương trốn học hai ngày, đầu bù tóc rối cắm mặt vào màn hình máy tính, hoàn thành bản kế hoạch mới theo từng yêu cầu của Thị Trẫm.
Như thể đang ganh đua vậy.
Email được gửi đi, 10 phút sau nhận được hồi âm.
"Được rồi, vất vả cho cậu rồi." Thị Trẫm nói.
Sĩ Lương gập máy tính lại, vươn vai một cái.
"Viết xong rồi?" An Dĩ Lạc ngồi trên giường vắt chéo chân.
"Viế...t xo...ng rồ...i." Sĩ Lương vừa ngáp vừa nói.
"Sao cậu lại sửa nhiều lần thế, có phải Thị Trẫm cố tình gây khó dễ cho cậu không?"
"Không phải." Sĩ Lương đứng dậy, mệt mỏi trèo lên giường, "Bản kế hoạch quả thực có vấn đề, nhà trường đột ngột quyết định thay đổi chủ đề, cũng không phải là cậu ta muốn."
An Dĩ Lạc "roẹt" một tiếng mở túi khoai tây chiên: "Tính tình của Thị Trẫm không tệ nhỉ? Tôi cứ tưởng lần này cậu sẽ gánh không hết thì gói mang về đấy."
"Cậu ta không phải là tính tình tốt, mà là cậu ta nghĩ thoáng." Sĩ Lương kéo chăn trùm kín đầu, "Ngủ."
Giấc ngủ này kéo dài đến trưa, Sĩ Lương "vụt" một cái vén chăn lên, hai mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà.
Động tĩnh khá lớn, làm An Dĩ Lạc giật nảy mình.
"Sao thế, bật dậy như xác chết sống lại vậy?" Anh hỏi.
Sĩ Lương không nói gì.
"Hỏi cậu đấy, làm gì mà giật mình thon thót thế."
Sĩ Lương nằm ngửa mặt lên trời, nói một cách tròn vành rõ chữ: "Tôi muốn quay tay."
"Quay đi." An Dĩ Lạc nói.
Sĩ Lương xoay người một cái nhảy từ trên giường xuống, kéo ngăn kéo ra lục lọi một hồi.
Không bao lâu sau, mò ra một tấm thẻ.
"Mỹ nhân à, tôi ra ngoài một lát." Sĩ Lương rút điện thoại ra khỏi cục sạc, "Tối nay không về đâu."
Trần Phong xách hai bình nước đi ngang qua Sĩ Lương vừa mới ra khỏi cửa, anh liếc nhìn Sĩ Lương, rồi lại nhìn An Dĩ Lạc đang nằm trên giường.
"Này, An Thần, cậu ngẩn người ra đấy làm gì vậy?"
"Phong ấn..." An Dĩ Lạc nhìn theo bóng Sĩ Lương vừa khuất sau cánh cửa, "Tôi luôn có cảm giác ảo tưởng kiểu hội chứng tuổi dậy thì là phong ấn của thằng nhóc này đã được giải trừ rồi."
Sĩ Lương đã được giải trừ phong ấn đi đâu rồi nhỉ?
Cậu lượn lờ ra khỏi tòa nhà ký túc xá, rút điện thoại ra gọi cho DJ.
Cậu có một tấm thẻ, là thẻ VIP của Guilty City.
Thành Phố Tội Lỗi này là nơi như thế nào, người bình thường không cần phải biết.
Chỉ cần biết đó là một nơi có thể chơi bời trác táng là được rồi.
Một chiếc Aston Martin dừng lại trước một con hẻm không tên, Sĩ Lương nhảy xuống xe, đi vào trong.
Bình luận