Chương 102: 【ĐH Đế Đô: Mùa Thu Dần Phai】 Cẩm Nang Combat Màu Mè Của TrẫmManh (C102)
Ngày thứ sáu kỳ quân sự, mưa lớn, nghỉ huấn luyện.
Bốn ngày liên tục huấn luyện cường độ cao, ăn uống thiếu thốn, tắm nước lạnh, dầm mưa.
Thị Trẫm quỵ rồi.
Cậu mơ mơ màng màng ngủ đến tận trưa ngày hôm sau, cảm thấy miệng khô, lúc này mới tỉnh lại.
Phòng 113 khuất nắng, lại ở tầng 1, những ngày mưa thế này giống như một cái hang đá tối tăm ẩm ướt. Lạnh, Thị Trẫm rùng mình một cái.
Cơ thể nặng trĩu như đeo chì, lượng axit lactic tích tụ quá nhiều trong cơ bắp khiến mỗi bước đi của cậu đều phải nhíu mày.
Thị Trẫm bình thường vốn đã mang vẻ lười biếng và yên tĩnh, cho nên sự khó chịu của cậu không hề thu hút sự chú ý của Tiểu Mai. Mà Chân Vũ lại không có ở ký túc xá.
Thị Trẫm ngồi trên ghế một lúc, định đi ăn cơm. Không có ô, đội mũ áo khoác lên rồi đi ra ngoài.
Mưa bên ngoài không lớn cũng không nhỏ, chỉ là rất lạnh.
Thị Trẫm cúi đầu bước đi, cho đến khi cậu cảm thấy có một chiếc ô che trên đầu mình.
"Thị Trẫm!" Chân Vũ gọi cậu, "Cùng đi ăn cơm không?"
Thị Trẫm từ lúc thức dậy đến giờ vẫn chưa nói chuyện, cổ họng rất khô: "...Ừm."
"Ăn gì?"
"Tôi muốn..." Giọng cậu khàn đặc, "Khụ, mua về ăn."
Đúng lúc ấy, Chân Vũ đột nhiên kéo cậu lại: "Cậu có phải bị bệnh rồi không?" Nói rồi Chân Vũ giơ tay sờ lên trán Thị Trẫm.
Hai người vừa khéo đứng ở cổng phố Tây, người ra vào tấp nập, thu hút không ít ánh mắt tò mò.
Thị Trẫm còn chưa kịp có phản ứng gì, trước mắt tối sầm lại, bị hạ đường huyết.
Cậu theo bản năng duỗi tay, vịn vào cánh cổng sắt trước mặt. Việc Thị Trẫm đột ngột ngả người về phía trước cũng khiến Chân Vũ đang đứng trước mặt cậu phải lùi lại, lưng áp vào cánh cổng sắt.
"Omg! Mau nhìn kìa." Một cô gái đi ngang qua kéo bạn cùng phòng của mình, "Kabedon kabedon."
"Suỵt... đừng để họ nghe thấy."
Chân Vũ thì không nghĩ nhiều như vậy, cậu lo lắng nhìn Thị Trẫm: "Cậu không sao chứ?"
Thị Trẫm nắm chặt lan can gắng gượng ba bốn giây, cuối cùng cũng tỉnh táo lại: "Không sao, bị hạ đường huyết thôi."
"Vậy để tôi đưa cậu về ký túc xá nhé!"
"Không cần, tôi tự..."
"Lát nữa cậu ăn gì tôi mang về cho cậu."
"..."
"Nhanh lên, đi thôi, mặt đường toàn là bùn, lỡ như lại giống ban nãy, cậu muốn nằm trong vũng bùn sao?"
Chân Vũ tuy lúc nào cũng mang vẻ hiền lành, nhưng lúc này lại khá cứng rắn, cứ thế mà kéo Thị Trẫm đến lảo đảo.
Cơn mệt mỏi và đau nhức toàn thân ập đến lồng ngực Thị Trẫm, bàn tay Chân Vũ đang đỡ cánh tay cậu giúp Thị Trẫm tìm được điểm tựa giữ thăng bằng.
Bình luận