🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: 11

Khi âm thanh cuộc gọi WeChat vang lên, điện thoại của Hứa Ngôn đang ở trong tay Kỷ Hoài – Trước Cung điện Potala, Kỷ Hoài đang chụp ảnh cho Hứa Ngôn. "Có cuộc gọi từ người tên Bác sĩ Lưu." Anh lắc điện thoại trước mặt Hứa Ngôn, "Gọi điện thoại cho cậu." Hứa Ngôn sửng sốt, đi tới cầm điện thoại, nhìn chằm chằm màn hình hai giây, không ngón tay lưỡng lự không nhấn nghe, cũng không tắt máy.

"Bác sĩ của cậu sao?" Kỷ Hoài hỏi cậu.

Hứa Ngôn nhẹ nhàng phản ứng lại, đầu có chút rối bời, cậu lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói: "Của Thẩm Thực". Sau đó cậu nhấn nút nghe máy, cũng giống như mấy năm nay, cười nói: "Chào bác sĩ Lưu"

"A, Tiểu Hứa à, mấy tháng này không thấy Thẩm Thực đến? Hai ngày nay tôi có sắp xếp thời gian kiểm tra cho cậu ấy một chút. Cậu ấy là người bận rộn, phải nhờ đến cậu để ý chút, nhất định đưa cậu ấy đến kiểm tra, có biết không?"

Trời lạnh, gió ở thành phố mùa đông vẫn như con dao cứa vào mặt cậu từng hồi. Hứa Ngôn nhìn cung điện Potala nguy nga tráng lệ, muốn từ chối, nhưng vừa mở miệng, một luồng gió lạnh khô khốc tràn vào trong miệng, khiến cậu không nói nên lời. Cậu muốn nói rằng tôi không thể, sau này đừng liên lạc với tôi nữa, nhưng không có cách nào mở miệng, rất khó – tay Thẩm Thực bị thương là vì cậu.

Cụ thể thì cậu không muốn nhớ lại, nhớ lại rất dễ khiến người ta mê muội mà mềm lòng. Hứa Ngôn trầm mặc một lúc, cuối cùng nói: "Được, tôi sẽ bảo anh ấy liên lạc với ngài trước khi đến."

Dứt lời sau, Hứa Ngôn đứng ở nơi đó, tóc bay lung tung, thần sắc có chút ảm đạm. Kỷ Hoài không nói gì, đứng cùng cậu, vài phút sau Hứa Ngôn mở danh sách bạn bè, tìm trợ lý của Thẩm Thực, hỏi cô: "Cô Lý, chuyến công tác này cô có đi cùng Thẩm Thực không?"

Người trợ lý nhanh chóng trả lời: Không, trợ lý thứ hai đi cùng Thẩm tổng, Hứa tiên sinh anh có chuyện gì không?

Hứa Ngôn: Không có gì, chỉ là nếu Thẩm Thực quay về nói với anh ấy một tiếng, bác sĩ Lưu giục anh ấy đi kiểm tra lại và châm cứu, trước khi đến nhớ thông báo trước, sau này tôi sẽ nhờ bác sĩ Lưu liên lạc trực tiếp với cô, cảm ơn cô, vất vả rồi.

Trợ lý: Được tôi hiểu rồi, khi nào Thẩm tổng quay lại tôi sẽ báo với anh ấy, cảm ơn Hứa tiên sinh.

Hứa Ngôn: Không cần khách khí.

Sau khi gửi xong, Hứa Ngôn nhếch miệng nở nụ cười, trong lòng thoải mái hơn rất nhiều, vừa định đút điện thoại vào túi, điện thoại lại vang lên, là một dãy số lạ. Kỷ Hoài nói: "Cậu đúng là con người bận rộn", Hứa Ngôn cũng khó hiểu, nhưng vẫn bắt máy, sau khi nghe âm thanh của đối phương thì hối hận ——

"Hứa Ngôn" Mạnh Du Uyển đi thẳng vào vấn đề, "Chào cậu, tôi là mẹ của Thẩm Thực".

Hứa Ngôn thấy hơi đau đầu, nói: "Ồ, cháu biết, chào dì"

Giọng điệu Mạnh Du Uyển đầu bên kia chậm rãi: "Nghe nói cậu đã về nhà, là muốn trở về chơi mấy ngày sao?"

Bà cố ý hỏi quá rõ ràng, Hứa Ngôn cũng lười vòng vo tam quốc, nói thẳng: "Không phải, từ nay về sau cháu sẽ ở nhà của mình."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...