Thư An lặng lẽ đỏ tai khi nghe người yêu nói lời âu yếm ngay trước mặt phụ huynh, cậu rút tay khỏi tay Doãn Tuấn, nắm lấy tay ba Thư rồi nói lời an ủi ông. Ba Thư được hai người dỗ dành đến vừa lòng nhưng vẫn mạnh miệng nói "Tôi chưa có chấp nhận đâu."
Nhìn biểu hiện của ba mình Thư An cũng hiểu, cậu quay lại khẽ nháy mắt với Doãn Tuấn, anh ngay lập tức bắt trúng sóng của cậu. Hai người hộ tống ba Thư vào bếp ăn cơm trưa. Hai người đàn ông thì chỉ cần có rượu là đủ giãi bày tâm sự với nhau, đợi đến lúc xong bữa, ba Thư đã nằm gục, may mắn Doãn Tuấn vẫn đủ tỉnh táo để giúp Thư An dìu ông vào phòng khách nghỉ ngơi.
Đến chiều ba Thư tỉnh lại, nói Doãn Tuấn tiễn ông xuống nhà. Anh đã uống rượu nên không thể lái xe đưa ông về, vì thế anh đặt taxi, sau đó tiễn ông xuống dưới tận sảnh chung cư. Ba Thư nói với Doãn Tuấn cái gì thì Thư An không biết, nhưng khi anh lên nhà, anh bảo Thư An "có vẻ ba cũng xuôi rồi."
Tối đó mẹ Thư cũng gọi hỏi Thư An xem cậu đã dùng cách gì thu phục ba cậu, dù sao mấy ngày mẹ cậu úp mở với ông, ông cứ như phát phiền trong người. Hôm nay trốn đi gặp cậu xong liền yên hẳn. Thư An ngạc nhiên hỏi "Sao ba trốn mà mẹ vẫn biết?"
Mẹ cậu chỉ cười không nói, sống với nhau nhiều năm, tự khắc sẽ hiểu nhau thôi. Mẹ con hai người nói chuyện vui vẻ, không để ý thấy bên kia Doãn Tuấn đang ngồi trầm tư rất lâu.
Chuyện ba mẹ Thư nói với anh cũng không có gì xa lạ, họ nhắc nhở anh về việc người song tính khó mang thai, thậm chí có người không thể sinh con, nếu anh không chấp nhận được việc đó, thì họ muốn anh rời khỏi Thư An ngay lập tức. Dù điều đó có khiến cậu thấy đau khổ ngay lúc này, nhưng sẽ tốt hơn cho cậu sau này.
Doãn Tuấn rất mong Thư An có thai nhưng không phải vì anh cần con, mà là vì anh muốn dùng con để níu giữ Thư An. Anh không quan trọng có "giọt máu đào" hay không, mối quan hệ của anh với bố mẹ anh hay mối quan hệ của anh với Doãn Duy đều là quan hệ máu mủ, nhưng đôi khi anh vẫn cảm thấy rất cô đơn, nhưng ở bên Thư An thì khác, cậu yêu anh, cậu quan tâm anh. Dù cho hai người chẳng chung dòng máu nhưng khi anh mệt mỏi, Thư An luôn lo lắng chăm sóc anh, trao anh cái ôm vỗ về. Khi anh buồn bực vì một ngày làm việc không như ý, Thư An pha trò chọc anh vui vẻ và cả khi anh sung sướng ôm ấp cậu trong vòng tay, cậu cũng sẽ nồng nhiệt quấn quýt lấy anh, lấp đầy khoảng trống trong tim anh.
Người anh yêu là Thư An, người anh cần là Thư An, chứ không phải một đứa trẻ có chung dòng máu với anh, có họ Doãn và chờ đến lúc anh chết để nó thắp cho anh cây hương. Doãn Tuấn đã thực sự trả lời ba Thư, mẹ Thư như vậy, con, anh có một Doãn Duy cũng đủ, có thêm với Thư An thì càng tốt, nhưng Thư An sẽ mãi mãi là người anh cần nhất.
Lời nói của người đàn ông đã sắp đầu 40 tuổi mang theo sự khẳng định chắc chắn, lại thêm vẻ ngoài trầm ổn, vững trãi dễ khiến người khác tin tưởng. Có lẽ vì thế mà ba mẹ Thư mới không phản đối họ nữa, thậm chí mẹ Thư còn bảo "Tôi mong lời này của cậu là những lời thật lòng, mong cậu đối xử tốt với nó. Tôi cũng mong cậu và nó sẽ có con ruột, dù sao cậu cũng hơn nó nhiều tuổi, nếu sau này cậu đi trước, nó cũng còn có con cái mà dựa vào. Chúng tôi già rồi, không thể ở bên nó mãi được, chỉ mong đứa nhỏ sống hạnh phúc, không phải lo nghĩ gì thôi." Doãn Tuấn thở dài, quay sang nhìn Thư An đang trò chuyện với mẹ như một đứa trẻ vui vẻ, anh cũng mong cậu sẽ mãi vô lo vô nghĩ như vậy.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?