🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Sau khi vứt bỏ tra công [Hoàn]

[Đam Mỹ] Sau khi vứt bỏ tra công [Hoàn]


Chương 79: Được chú yêu chiều quá phải làm sao (2)

Đúng lúc này điện thoại rung lên, Đường Cửu thấy màn hình hiện hai chữ "Bảo bối".

Hắn cười khẩy rồi lạnh lùng nghe điện thoại, lời nói ra lại ngọt như đường: "A lô, Viễn Hàng đấy à."

"Em tan học chưa?" Giọng nói trong trẻo của Phó Viễn Hàng vang lên ở đầu dây bên kia nghe cũng giống tiếng người ra phết, "Trưa nay ăn cơm chung nhé. Lần trước em khen sủi cảo tôm ở căn tin số ba ngon mà, trưa nay đến đó ăn đi."

Giọng điệu này hệt như một anh bạn trai chu đáo, Đường Cửu cười đáp ứng: "Ừ, giờ em đi ngay đây."

Vì chưa đến buổi trưa nên sinh viên trong căn tin không đông lắm, Đường Cửu dễ dàng nhìn thấy Phó Viễn Hàng vẫy tay gọi mình, đi qua mới phát hiện bàn ăn còn có thêm một người, Phó Vân Vân.

"Anh Tiểu Ngôn." Phó Vân Vân mỉm cười chào hắn. Cô ả ăn mặc rất sành điệu, tóc uốn lọn, môi son đỏ chót, giày dây cao gót, nhưng nhìn mái tóc vàng hoe xơ xác như lá khô cũng đủ biết là sản phẩm của tiệm cắt tóc bình dân nào đó. Trên người còn nồng nặc mùi nước hoa rẻ tiền làm người ta không dám bén mảng tới gần.

Điều kiện gia đình Phó Vân Vân chỉ tầm tầm, thời trung học ả nằng nặc đòi học mỹ thuật, cha mẹ phải đập nồi bán sắt để ả được học lớp năng khiếu thi vào đại học. Cứ tưởng sẽ được yên thân, ai ngờ sau khi ả vào đại học thì tuần đầu tiên đã gọi về nhà khóc lóc vòi vĩnh, nói nữ sinh trong trường đều ăn mặc sành điệu, chỉ có mình như đồ nhà quê, thật sự chẳng có mặt mũi nào gặp người nữa.

Cha mẹ Phó Vân Vân hết cách đành phải gửi số tiền họ chắt chiu dành dụm được cho ả. Phó Vân Vân chê ít nhưng giờ trong nhà đã cạn sạch tiền nên đành phải tìm tiệm uốn tóc rẻ nhất, kết quả bị cháy luôn cả tóc làm ả gào khóc một trận trong ký túc xá.

Đường Cửu bày ra vẻ mặt ngoài cười nhưng trong không cười với ả rồi chọn chỗ xa nhất ngồi xuống.

Hắn sợ bị ngộp thở.

"Đúng lúc Vân Vân không có tiết học nên anh gọi nó tới ăn chung luôn." Phó Viễn Hàng đứng dậy, "Hai người cứ nói chuyện đi, để anh mua cơm cho. Tiểu Ngôn ăn sủi cảo tôm còn Vân Vân ăn gì?"

"Em muốn cá kho, thịt viên chiên, đùi gà với canh sườn bí đao nữa!" Phó Vân Vân cười hì hì. Lâu lắm mới được ăn chùa, tội gì không ăn một bữa ra trò!

Phó Viễn Hàng gật đầu rời đi, Phó Vân Vân nhìn theo anh họ mình rồi thò đầu sang hỏi Đường Cửu: "Anh Tiểu Ngôn, anh họ dùng thẻ ăn của mình hả?"

Đường Cửu nhướng mày: "Thì sao?"

"Anh cũng biết anh họ em chẳng dư dả gì mà." Phó Vân Vân chồm tới trước, "Em cứ tưởng anh giàu vậy thì bình thường hai anh đi ăn toàn dùng thẻ của anh chứ."

Khi Phó Vân Vân đến tìm anh họ mình đã bắt gặp Lục Ngôn và Phó Viễn Hàng ở bên nhau nên biết rõ quan hệ của hai người họ.

Đường Cửu nhếch miệng cười rồi cũng cúi người tới trước hỏi: "Em có biết một người đàn ông hẹn hò với người khác mà chỉ xài tiền đối phương gọi là gì không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...