Chương 44: Tình nhân của tổng tài bá đạo (9)
"Đèn ngoài hành lang bị tắt rồi sao?" Tống Dao hốt hoảng, bất giác hạ giọng xuống, "Ở đây ngoại trừ chúng ta...... còn có người khác nữa à?"
"Hai cô chờ trong phòng đi, để chúng tôi ra ngoài xem thử." Uông Tần ra hiệu cho Bùi Hàn và Đường Cửu cùng đi với mình. Mặc dù Đường Cửu rất sợ nhưng cũng ngại trốn trong phòng với hai cô gái, thế là thu hết can đảm đi ra ngoài. Đi ra cửa nhìn sang bên trái là cánh cửa sắt kia, không có gì bất thường. Sau đó nhìn sang bên phải......
Trong bóng tối có một gương mặt lờ mờ không rõ.
"A ——!!!"
Hắn không nhịn được hét toáng lên, người kia nghe hắn gào thì toàn thân run một cái, trong lúc nhất thời đứng sững tại chỗ. Bùi Hàn vội che chở hắn sau lưng rồi mò mẫm vách tường bật đèn hành lang lên.
Tống Dao và Ôn Ngữ Liễu cũng bị tiếng hét của Đường Cửu dẫn đến, chỉ thấy dưới ánh đèn yếu ớt trong hành lang có một người đàn ông mặc đồ bệnh nhân, dáng người gầy gò, sắc mặt vàng ệch, tóc tai bù xù, vẻ mặt ngây ngốc. Mặc dù biết đây là staff làm NPC nhưng trong tình cảnh này vẫn khiến đám người rợn tóc gáy.
Uông Tần: "...... Anh là ai?"
Staff kia vừa bị Đường Cửu hù dọa, giờ nghe hỏi mới phản ứng được mình còn có lời thoại, vội vàng bày ra vẻ mặt điên khùng, há miệng trợn mắt lộ ra một nụ cười kinh dị.
"Lại mất thêm một người...... Ha ha...... Lại mất thêm một người!"
Hắn lặp đi lặp lại câu này, vừa cười vừa nện bước chân kỳ dị bỏ đi. Đường Cửu chưa hoàn hồn: "Mất thêm một người...... ý nói Vương Phán Đệ ấy à?"
"Chắc vậy." Bùi Hàn nói, "Hơn nữa anh ta còn nói "lại", xem ra bệnh viện này không phải lần đầu tiên có người chết."
Mấy người lập tức cảm thấy cảnh vật chung quanh trở nên âm u đáng sợ hơn.
"Trước tiên mở cửa sắt ra đi đã." Uông Tần nói, "Manh mối còn lại chắc ở sau cánh cửa này thôi."
Đường Cửu đi tới mở khóa, mấy người tiếp tục đi lên phía trước, phát hiện khu vực này có ba phòng, trên bảng lần lượt ghi rõ phòng bệnh, phòng thiết bị và phòng trị liệu. Họ thử đẩy cửa thì phát hiện đã bị khóa nên mở không ra.
Uông Tần: "Xem ra lại phải tìm chìa khoá nữa."
Tống Dao: "Phía trước còn gì không?"
Mấy người tiếp tục dò xét, cuối hành lang là phòng vệ sinh nam nữ đối diện nhau. Phòng vệ sinh luôn là nơi có các cảnh tượng kinh khủng nên hai cô gái không dám vào, thế là năm người cùng vào phòng vệ sinh nữ.
"Đây là do ê-kíp ép buộc nên đừng nói chúng tôi biến thái nhé." Uông Tần thanh minh với camera rồi bắt đầu quan sát chung quanh. Phòng vệ sinh này rất tồi tàn, không ngăn ra từng phòng mà chỉ xây một cái mương thoát nước thải, ở giữa ngăn cách qua loa bằng tường xi măng. Đám người dạo qua phòng vệ sinh một vòng nhưng không phát hiện ra manh mối gì.
Đường Cửu nghĩ ngợi rồi thận trọng thò đầu nhìn mương thoát nước thải.
Sắc mặt Ôn Ngữ Liễu phức tạp: "Tiểu Diệp, chắc manh mối không có ở đó đâu......"
Bạn thấy sao?