🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Sau khi vứt bỏ tra công [Hoàn]

[Đam Mỹ] Sau khi vứt bỏ tra công [Hoàn]


Chương 42: Tình nhân của tổng tài bá đạo (7)

"Người chết thật tội nghiệp." Tống Dao cảm thán, "Nhìn tên cũng đủ biết cha mẹ trọng nam khinh nữ, còn bị bệnh tâm thần nữa...... Bệnh tâm thần của em ấy có liên quan gì đến chuyện này không nhỉ?"

Trong lòng mọi người đều có chung mối nghi ngờ nhưng tóm tắt hồ sơ quá ít thông tin, thế là bắt đầu đi tới phía trước thăm dò.

Một trong những điểm ăn khách của tiết mục này là yếu tố kinh dị kích thích, vì vậy có thể hình dung ra quang cảnh bệnh viện này. Sàn hành lang tối tăm ẩm thấp, đôi chỗ còn có vết bẩn màu đỏ sậm khiến người ta cũng không muốn biết thành phần trong đó là gì. Hai bên vách tường tróc sơn loang lổ có rất nhiều ký hiệu xiêu vẹo, rất có thể do bệnh nhân tâm thần ở đây vẽ lên.

Đám người săm soi những ký hiệu kia một hồi, cuối cùng không nhìn ra quy luật gì nên đành phải đi tiếp lên phía trước.

Bên phải xuất hiện một căn phòng, trên cửa treo tấm bảng sắt viết "Phòng tiếp khách". Uông Tần thử đẩy cửa rồi mừng rỡ nói: "Không khóa đâu."

Đám người nối đuôi nhau đi vào bật đèn lên. Ánh đèn lờ mờ hệt như đèn trong hành lang nhưng vẫn đủ để thấy rõ cấu trúc phòng tiếp khách này: Diện tích chưa đầy mười mét vuông, bên trong bài trí rất đơn sơ, chỉ có một ghế sô pha, một ghế đẩu và một cái bàn. Trên mặt bàn có bút và một cuốn sổ ghi chép.

Bùi Hàn mở sổ ra, trong đó ghi chép thứ tự khách tới trong một tháng qua, hầu hết là người nhà tới thăm bệnh nhân, còn có lãnh đạo Sở Y tế đến thanh tra.

Uông Tần xem xong trầm ngâm nói: "Vương Phán Đệ đã chết hôm qua, tức là ngày hai mươi tháng Bảy, nhưng theo ghi chép này thì gần một tháng nay không ai tới thăm em ấy, vậy chứng tỏ hung thủ là người trong bệnh viện đúng không?"

Hắn phân tích rất có lý, lúc đầu Đường Cửu không nghĩ ra nhưng nghe xong mới bừng tỉnh đại ngộ, hai cô gái cũng đồng tình gật đầu. Uông Tần nhịn không được mỉm cười, chợt thấy Bùi Hàn lạnh nhạt đặt cuốn sổ về chỗ cũ, trên mặt chẳng mảy may gợn sóng như đã biết từ lâu.

Bản lĩnh thì không có mà chỉ giỏi giả vờ...... Trong lòng Uông Tần bực bội nhưng không biểu hiện ra ngoài, tiếp tục cùng mọi người tìm kiếm manh mối khác. Trong phòng tiếp khách không có phát hiện gì khác nên năm người lại ra ngoài đi dọc theo hành lang.

"Trên tường bên kia hình như có treo cái gì kìa." Nghe Tống Dao nói, đám người đi tới xem xét, đó là một khung hình có tiêu đề "Ảnh chụp toàn thể nhân viên bệnh viện tâm thần XX". Trong ảnh có khoảng bốn năm chục người, hàng đầu tiên ai cũng ăn mặc chỉnh tề ngẩng cao đầu, đứng giữa là một người đàn ông trung niên mặc vest đen mỉm cười hiền hòa.

"Nhìn vị trí đứng thì người mặc vest đen này chính là viện trưởng đúng không?" Ôn Ngữ Liễu thì thào. Cô rất nhát gan nên từ khi vào bệnh viện đến giờ chẳng hề nói năng gì mà chỉ nắm chặt tay Tống Dao.

"Vậy viện trưởng này cũng cá tính quá chứ," Đường Cửu nói, "Còn tin vào Chúa nữa."

Uông Tần sững sờ: "Sao nhìn ra được?"

Đường Cửu chỉ vào ảnh: "Trên cổ ông ta đeo Thánh Giá kìa."

Nếu hắn không nói thì những người khác đúng là không nhìn ra. Thánh Giá kia rất nhỏ lại còn phản chiếu ánh sáng trắng bạc, ai không biết còn tưởng đó là nút áo sơ mi. Tống Dao trầm trồ: "Mắt em tinh thật đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...