🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam Mỹ] Sau khi vứt bỏ tra công [Hoàn]

[Đam Mỹ] Sau khi vứt bỏ tra công [Hoàn]


Chương 40: Tình nhân của tổng tài bá đạo (5)

Đường Cửu nhất thời nhìn ngây người.

Từ khi biết Bùi Hàn đến nay, đây là lần đầu tiên hắn thấy đối phương lộ ra nụ cười rõ ràng như vậy.

Hắn lặng lẽ nuốt nước bọt. Soái ca lạnh lùng đột nhiên cười lên đẹp muốn xỉu a a a!

Nhưng sau lúc đắm đuối hắn chợt bừng tỉnh, Bùi Hàn cười như vậy có phải mình diễn không tốt nên chọc cười đối phương không? Bùi Hàn thấy hắn thấp thỏm liền lên tiếng: "Là lỗi của anh. Thử lại lần nữa nhé."

Hai người bắt đầu lại lần nữa, lần này thì thuận lợi qua cửa. Nhân lúc trạng thái đang tốt, Lưu Đông Bình bảo họ quay hết mọi cảnh của Lý Tuấn và Mạnh Phi, một người có kinh nghiệm còn một người có linh khí nên rất ăn ý với nhau, hơn nữa phần diễn không nhiều, chỉ quay đến chiều là xong, mọi người đều trầm trồ khen ngợi Tiểu Diệp tổng đúng là một thiên tài.

Đoàn phim có thể xong việc sớm nên tâm tình mọi người đều rất vui, đúng lúc này bên ngoài có hai nam nhân đi vào, một người trẻ tuổi đeo kính râm lớn che khuất nửa gương mặt, hắn ngẩng cao đầu, dáng đi thong dong mang đến cho người ta cảm giác cao ngạo. Người đàn ông trung niên còn lại thì cười xởi lởi, trên trán lấm tấm mồ hôi, vội vàng đi tới cúi đầu chào Lưu Đông Bình: "Xin lỗi xin lỗi đạo diễn Lưu, trên đường kẹt xe nên chúng tôi tới trễ!"

Đây chính là Hách Lạc Gia lẽ ra phải đóng vai Mạnh Phi và người đại diện của hắn.

Lưu Đông Bình cười ha ha: "Giờ đã qua buổi chiều rồi, xem ra kẹt xe ghê lắm nhỉ."

Người đại diện lộ vẻ xấu hổ, chỉ biết cười cầu hòa rồi quay lại vẫy tay với Hách Lạc Gia: "Tiểu Gia còn không mau xin lỗi mọi người trong đoàn đi!"

Lúc này Hách Lạc Gia mới thản nhiên đi tới tháo kính râm xuống rồi nói với Lưu Đông Bình: "Xin lỗi đạo diễn Lưu, tôi tới trễ."

Hắn chỉ nhìn mỗi mình Lưu Đông Bình còn những người khác thì không thèm ngó ngàng tới, cứ như các staff nhỏ bé kia không đáng để hắn xin lỗi.

Đối với loại người không tự lượng sức mình này Lưu Đông Bình cũng lười tức giận: "Không muộn, dù sao có cậu hay không cũng thế thôi."

Hách Lạc Gia vẫn chưa hiểu ra nhưng người đại diện của hắn lập tức biến sắc: "Đạo diễn Lưu, nói vậy là sao ạ?"

"Phần của Mạnh Phi đã quay xong, không cần các người nhọc lòng nữa." Lưu Đông Bình nói, "Mời về đi."

"Quay xong?" Hách Lạc Gia sửng sốt trợn mắt, "Tôi không đến thì ai quay!?"

Sở dĩ hắn dám đòi Lưu Đông Bình cho hắn thêm đất diễn là vì biết rõ hiện nay không có diễn viên nào ngang ngửa với mình, thế nên mới hống hách như vậy. Ai ngờ chỉ một buổi chiều mà đã có người dám cướp chỗ hắn!

Hắn nổi giận đùng đùng nhìn quanh studio rồi dán mắt vào Đường Cửu đang mặc đồng phục học sinh: "Là cậu à?"

"Cậu là ai? Quen biết ai mà vào đây?" Hách Lạc Gia nheo mắt nhìn Đường Cửu từ trên xuống dưới rồi quay sang phẫn nộ chất vấn Lưu Đông Bình, "Lúc trước tôi đã ký hợp đồng với các người! Thế mà bây giờ các người vi phạm hợp đồng, tùy tiện để loại diễn viên hạng mười tám mặt mũi lạ hoắc được chống lưng này chen ngang vào à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...