🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha

[Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha


Chương 74: Ăn giấm

Em gái của cậu cũng là em gái của tôi

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Hầu Mạch đi tới cửa nhà Tùy Hầu Ngọc, do dự một lúc, chơi xấu không gõ cửa mà trực tiếp mở cửa đi vào luôn.

Làm vậy có thể cho người khác thấy quan hệ của hắn và Tùy Hầu Ngọc rất tốt!

Tuy không biết có tạo nghiệt gì không nhưng làm cho Tiểu Đại Ngọc biết quan hệ của hắn và Tùy Hầu Ngọc có chút đặc biệt cũng đủ để tâm lý của hắn được thoải mái rồi.

Kết quả, sau khi Hầu Mạch tiến vào Tùy Hầu Ngọc chả thèm để ý, chỉ giương mắt hỏi: "Đi tay không sang à?"

"Hả?" Hầu Mạch ngẩn ra.

"Nhà tôi có đồ gì để nấu đâu." Tùy Hầu Ngọc giải thích.

"À, cậu muốn ăn cái gì, tôi định sang xem thử nhà cậu có cái gì, cần mua thêm cái gì."

Tùy Hầu Ngọc quay sang hỏi Từ Dữu Nhất: "Em muốn ăn gì?"

"Em ăn gì cũng được! Cứ theo thực đơn của anh là được." Từ Dữu Nhất hiểu chuyện trả lời, ngữ điệu rất cẩn thận.

Hầu Mạch quan sát Từ Dữu Nhất, dáng dấp dịu dàng xinh đẹp, thoạt nhìn có vẻ là người hiền lành, Hầu Mạch muốn moi nhược điểm nhưng moi thế nào cũng không ra.

Nếu như nói chuyện yêu đương thì đây cũng là một hình mẫu bạn gái không tồi.

Nghĩ tới đây Hầu Mạch lại khó chịu.

Không có đáp án, Tùy Hầu Ngọc thuận miệng nói: "Trong nhà cậu còn cái gì thì ăn tạm cái đó đi."

Hầu Mạch túm ống tay áo của Tùy Hầu Ngọc, muốn lôi cậu đi: "Cậu lên nấu với tôi."

Tùy Hầu Ngọc đồng ý, mang dép cùng đi ra ngoài.

Cửa đóng lại, Hầu Mạch bắt đầu nói linh tinh: "Tùy Hầu Ngọc, cậu đừng có quá đáng, tôi nấu cơm cho cậu là vì nể mặt cậu, cậu còn bắt tôi nấu cơm cho một cô gái không quen không biết?"

Tùy Hầu Ngọc bị mắng đến hoang mang: "Tiện tay làm thêm một ít là được, em ấy cũng đâu có ăn nhiều, tôi gửi tiền cho cậu."

"Vấn đề ở đây là chuyện tiền nong à? Dựa vào cái gì mà tôi phải hầu hạ cô ta?"

"Không phải chứ..." Tùy Hầu Ngọc khó hiểu nhìn Hầu Mạch, "Cậu sao thế? Tự dưng lại sồn sồn lên?"

"Là cậu không đúng trước!"

Nếu như Hầu Mạch từ chối thẳng là không muốn nấu cơm thì Tùy Hầu Ngọc cũng sẽ không nói lại với hắn.

Nghe được câu trả lời của Hầu Mạch, bỗng nhiên bị mắng một trận, cậu còn lâu mới tự nguyện chịu cái sự dở hơi này.

Tùy Hầu Ngọc nhìn Hầu Mạch nửa ngày, gật đầu: "Được rồi, không cần cậu nấu nữa, tôi dẫn em ấy ra ngoài ăn, đỡ cho cậu phải ở đây cằn nhằn."

Nói xong cậu lập tức quay đầu về nhà, lại bị Hầu Mạch kéo tay lại: "Cậu đi đâu ăn?"

"Tôi tới quán cơm kia, tôi ăn món lão tam, gọi cho em ấy món khác."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...