🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha

[Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha


Chương 63: Say rượu

Hầu Mạch ôm càng ngày càng chặt, nhất định không chịu buông tay

(Edit: Mèo Bay/Do not reup)

-

Đã rất lâu rồi Hầu Mạch không quay lại căn nhà này, nếu không nhờ bảo an nhận diện được Hầu Mạch thì bọn họ cũng chẳng biết đi vào kiểu gì. Lúc đứng ở cửa nhà hắn còn phải nghĩ một lúc xem mật mã mở cửa là cái gì.

Đẩy cửa ra, không khí vương vẩn mùi bụi bặm lâu ngày phả vào mặt.

Hắn đẩy một cái vali vào nhà trước, sau đó cố gắng nhấc cái vali mà bên trên có thêm một tên Tùy Hầu Ngọc đang ngồi qua ngưỡng cửa, cũng bởi vì không muốn Tùy Hầu Ngọc phải đứng dậy hoạt động.

Tùy Hầu Ngọc vốn đang mơ mơ màng màng sắp ngủ đột nhiên lại lên tinh thần, ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, đúng lúc này Hầu Mạch bật đèn.

Tùy Hầu Ngọc lia mắt bốn phía, nói: "Tôi từng đến nhà cậu chơi rồi đó!"

"Ừ, cậu có đến mấy lần."

"Lúc cậu không để ý tới tôi, tôi muốn đến tận nhà tìm cậu, thế nhưng sợ cậu thấy tôi phiền phức." Tùy Hầu Ngọc nói, tì mặt lên tay kéo vali than thở, trông có vẻ cực kỳ ưu sầu.

"Lúc cậu muốn tìm tôi cũng chưa chắc tôi đã ở đây."

"Cũng đúng..."

"Cậu ngồi đây một lát, tôi đi thu dọn chút đã."

Hầu Mạch đi mở cửa sổ, sau đó xốc vải trắng phủ trên đồ vật lên, dồn hết vào một góc.

Hắn tìm máy hút bụi bắt đầu quét tước, trên mặt bàn cũng toàn là bụi nên phải dùng máy hút, sau đó mới tỉ mỉ lau lại lần nữa.

Dọn dẹp những chỗ cần dùng là được rồi, nhà bếp và phòng ngủ chính không vào, ngay cả cửa cũng không định mở.

Sau khi Tùy Hầu Ngọc bị đánh thức, cậu đứng dậy đi về phía Hầu Mạch hưng phấn nói: "Tôi giúp cậu dọn dẹp!"

Tùy Hầu Ngọc nói câu này phấn khởi quá mức khiến Hầu Mạch phải dừng động tác, khiếp sợ nhìn về phía cậu, trong lòng mơ hồ có linh cảm không lành.

Đúng như dự đoán, hắn thấy Tùy Hầu Ngọc cười như một tên ngốc, thường ngày Tùy Hầu Ngọc chắc chắn không bày ra được vẻ mặt này.

Say rượu hóa điên?

Hầu Mạch sợ Tùy Hầu Ngọc nghe không rõ tiếng mình nên tắt máy hút bụi rồi mới nói: "Ghế salon có vải che, tôi lấy xuống rồi, không có bụi đâu, cậu ngồi ghế đi, tôi dọn xong ngay bây giờ đây."

"Tôi giúp cậu!" Tùy Hầu Ngọc tuyên bố một lần nữa, thái độ cực kỳ cố chấp, còn thật sự bắt đầu giúp Hầu Mạch dọn.

Tùy Hầu Ngọc vốn hiếu động, lúc ở nhà thấy buồn bực thì sẽ dọn nhà dọn cửa, cũng không phải là đại thiếu gia mười ngón không dính nước mùa xuân.

Hầu Mạch nhìn chằm chằm Tùy Hầu Ngọc một lát, thấy cậu có vẻ vẫn ổn nên cũng không ngăn lại, tiếp tục bật máy hút bụi bắt đầu dọn dẹp.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...