🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: Trận đấu đầu tiên (hạ)

Để ba Hầu cho cưng biết cái gì gọi là giả trang kém cỏi

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Trên khán đài có một đợt vỗ tay hoan hô kịch liệt.

Một nhóm các học sinh của Phong Dữ tới xem thi đấu, đầu tư hẳn một cây cờ in logo trường, huơ qua huơ lại.

Ban nãy Hầu Mạch đứng ngay gần lưới đánh một cú volley lợi dụng sơ hở của đối thủ, đối thủ không kịp ứng đối nên hắn đã ghi điểm một cách đẹp mắt.

Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc là những người biết cách giữ bóng rất thông minh.

Chiến thuật thi đấu dự kiến được thử nghiệm rất thành công khiến cho hai người càng tự tin hơn, thậm chí còn tìm cách cải thiện lối chơi trong quá trình thi đấu.

Trong khi đối thủ cứ tưởng rằng bọn họ sẽ tiếp tục chơi như vậy, họ lại bất ngờ thay đổi lối chơi, dường như chỉ cần một khoảnh khắc mất cảnh giác thôi là sẽ rơi vào thế bị động.

Hồ Khánh Húc theo phản xạ lui về phòng thủ ở đường biên ngang, lại phát hiện trước mặt xuất hiện khoảng trống.

Đường bóng của Hầu Mạch rất xảo quyệt.

Còn vị cộng sự kia, cũng phối hợp với sự xảo quyệt của hắn. Những đường bóng của Hầu Mạch biến hóa nhiều nhất có thể, khó mà dự đoán trước được.

Điều bức bối nhất chính là bọn họ không dự đoán được Hầu Mạch nhưng Hầu Mạch lại dự đoán được phản ứng của bọn họ.

Bảo sao mỗi lần Lưu Mặc nhắc tới Hầu Mạch đều gọi Hầu Mạch là Khỉ Hèn.

Hầu Mạch quay người lại, đập tay ăn mừng với Tùy Hầu Ngọc.

"Đánh nhanh thắng nhanh." Hầu Mạch nhắc nhở.

"Ừm." Tùy Hầu Ngọc dùng giọng mũi đáp lại.

"Tập trung."

"Biết rồi."

"Ơ sao lại không trừng tôi?"

"Hả?!"

Tùy Hầu Ngọc tức giận trừng Hầu Mạch, Hầu Mạch chỉ mỉm cười: "Đúng rồi đó. Hăng hái lên con trai!"

"Cậu lại ngứa đòn à?" Tùy Hầu Ngọc bị Hầu Mạch chọc tức đến bật cười.

"Vẻ mặt vừa rồi của cậu cứng ngắc."

"Ban nãy mất điểm là do tôi đứng lệch quá nhiều, đứng hơi cao."

"Đừng nghĩ lung tung, bây giờ không phải là lúc nghĩ những thứ này, chuyên tâm thi đấu là được." Hầu Mạch nói, đột nhiên ghé sát lại thầm thì, "Hay là cậu muốn bị cạo lông?"

"Cút!"

"Ô kê." Ngữ khí nói câu này của Hầu Mạch cực kỳ ngứa đòn, đi tới vị trí phát bóng, nói: "Để tôi phát bóng cho, cậu lên đợi đi."

Bọn họ mới tập được một thời gian ngắn, khoảng thời gian này chỉ tập trung luyện Tùy Hầu Ngọc phát bóng còn Hầu Mạch phối hợp, ít khi tập Hầu Mạch phát bóng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...