🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha

[Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha


Chương 32: Dao động

Về quần vợt đôi

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Tùy Hầu Ngọc trầm mặc, yên lặng nhấm nháp sự thật rằng điểm thi của mình không bằng Hầu Mạch. Ánh mắt cậu tối đen, cả người rầu rĩ, còn mang theo lệ khí làm cho Hầu Mạch không dám thở mạnh.

Lúc tức giận, khí tràng của Tùy Hầu Ngọc tỏa ra thực sự rất đáng sợ.

Hầu Mạch thu dọn xong đồ đạc, từ chối lời mời đi cùng ra sân với đồng đội, đeo balo lên vai hỏi Tùy Hầu Ngọc: "Mấy giờ cậu vào làm?"

"Một tiếng nữa." Tùy Hầu Ngọc liếc thời gian trên điện thoại, trả lời.

"Đi cùng tôi làm nóng người một lúc không? Không cần quá mất sức, tùy tiện chạy qua chạy lại là được rồi."

Hắn lôi từ trong vali ra một cây vợt tennis nữa, đưa cho Tùy Hầu Ngọc.

Hầu Mạch cầm theo toàn là vợt của mình. Tùy Hầu Ngọc cầm trên tay ước lượng thử một chút, nếu như chỉ đánh chơi thì vợt này cậu vẫn đánh được.

Hai người không lập tức đi tới sân thi đấu mà đi xuống sân tennis của khách sạn.

Sân tennis này là sân trải thảm, bề mặt rất "nhựa", bình thường hay có người đến đánh nên mặt sân hơi mòn, đường biên ngang cũng đã bị mờ.

Chỉ là làm nóng người mà thôi, tâm hiếu thắng của Tùy Hầu Ngọc không mạnh đến mức lúc nào cũng sôi sục, chỉ yếu là đón bóng rồi đánh trả, giúp Hầu Mạch tìm cảm giác.

Không khí buổi sáng rất mát mẻ, gió thổi tung mái tóc của Tùy Hầu Ngọc, khiến cho tâm tình rất thoải mái.

Khoảng thời gian này là lúc dễ chịu nhất trong ngày, như một món dưa hấu ướp lạnh ngày hè, như một vò mật ong ngọt ngào.

Đánh chưa được bao lâu thì có một đám người đi tới.

Hình như vẫn còn có nhiều người muốn làm nóng người, Hầu Mạch cũng không có ý định tranh sân nên ra hiệu với Tùy Hầu Ngọc ngừng đánh nhường sân.

Hầu Mạch với lấy cái balo của mình, có người đi tới chào hỏi hắn: "Là Hầu Mạch đúng không? Học ở cái trường tư thục kia..."

Người mới đến giọng rất lớn, da ngăm đen, tay dài chân dài, đưa tay về phía Hầu Mạch, Hầu Mạch không thể không bắt tay lại.

Người mới đến mặc bộ đồ thể thao có in logo của Tỉnh Thể, Hầu Mạch liếc một cái đã nhận ra, đối phương là học sinh của Tỉnh Thể. (trường thể dục thể thao của tỉnh).

Hầu Mạch và đối phương chào hỏi đôi câu, bắt tay rồi buông ra rất nhanh, người kia rất nhiệt tình, cười lớn nói: "Tôi nhớ cậu, cậu đánh tennis không tồi, năm ngoái còn là quán quân đánh đơn, đúng không?"

"À... đúng." Hầu Mạch lễ phép mỉm cười, thực ra trong lòng không muốn nói chuyện thêm.

"Cậu đánh đơn thực sự rất giỏi, nhưng đánh đôi thì không được rồi!" Người kia nói rồi cười to, ngữ khí có vẻ không mang ác ý gì, chỉ nói thẳng ra sự thật mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...