🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha

[Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha


Chương 19: Đồ chó

Quá cặn bã rồi

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Tùy Hầu Ngọc nhìn chằm chằm Hầu Mạch, trong mắt thoáng hiện một tia khác thường.

Màu tóc sợi đay của đối phương bị ánh mặt trời làm nhạt, từng sợi như được dát vàng, lóe lên tia sáng. Đường nét ngũ quan lập thể, sống mũi cao thẳng, chìm trong ánh sáng, làm cho Tùy Hầu Ngọc hơi hoa mắt.

"Cậu..." Một lúc sau Tùy Hầu Ngọc mới tìm về được giọng nói của mình, "Trên người cậu xịt cái gì à?"

Hầu Mạch khó hiểu nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Không xịt gì cả, mỹ phẩm dưỡng da phổ thông, kem chống nắng dạng xịt có tính không?"

"Vậy vì sao tôi lại ngủ?"

Hầu Mạch cảm thấy câu hỏi này thật hoang đường, hỏi ngược lại: "Cậu hỏi tôi á?"

Hai người giằng co một lúc mà vẫn không có đáp án.

Hầu Mạch không dám chở Tùy Hầu Ngọc nữa, chuyện vừa rồi làm hắn nghĩ thôi cũng thấy sợ.

Hắn xuống xe, nói với Tùy Hầu Ngọc: "Cậu chở tôi đi, tôi chỉ đường cho cậu. Cậu ngồi ở đằng trước tôi còn nhìn thấy, vừa nãy cậu ngã ra đường thì tôi biết làm thế nào?! Rồi nhỡ đâu có một cái xe đi ngang tông vào cậu thì tôi biết giải thích thế nào?! Nói là cậu muốn chết à?!"

Tùy Hầu Ngọc đuối lý, căn bản trong lòng vẫn chưa nghĩ thông nên không đôi co nữa, gật đầu đồng ý, cũng không để ý thái độ của Hầu Mạch, đổi vị trí trên xe.

Lúc chuẩn bị đi, Tùy Hầu Ngọc quay đầu ra sau nói: "Lần đầu tiên tôi chở người."

"Cứ coi như là lần đầu tiên thì cũng còn an toàn hơn để cậu ngồi phía sau, xông lên đi thiếu niên, để tôi chống mắt lên xem cậu có thể vừa lái xe vừa ngủ được không!"

Tùy Hầu Ngọc áp chế ham muốn đập Hầu Mạch một trận, chở đối phương đi.

Hầu Mạch ngồi đằng sau lấy điện thoại di động ra, mở chỉ đường bằng giọng nói, lười biếng chỉ huy Tùy Hầu Ngọc đi về hướng nào.

Mất khoảng 15 phút đi xe thì đến nơi.

Tùy Hầu Ngọc gạt chân chống dựng xe trước cửa, nhìn mặt tiền cửa hàng, hơi hoang mang, ở trong này liệu có thứ gì dùng được không?

Hầu Mạch chú ý vẻ mặt của cậu, đứng bên cạnh giải thích: "Cái cửa hàng này là của người nhà huấn luyện viên Vương mở."

Tùy Hầu Ngọc thở phào nhẹ nhõm.

Hầu Mạch khóa kỹ xe, chỉ vào dãy nhà cách đó không xa, "Chỗ kia là trường cấp hai của tôi, Đặng Diệc Hành và Thẩm Quân Cảnh."

Tùy Hầu Ngọc nhìn theo, có chút kinh ngạc, không ngờ chỗ đó lại là một trường học, cậu còn tưởng là nhà kho hoặc nhà xưởng gì đó.

Cái trường cấp hai kia đúng là đơn sơ hết mức có thể, có lẽ là đã lâu đời, bề ngoài thập phần cũ nát.

"Kiến trúc quê mùa, chỉ thích hợp với học trò nghèo." Hầu Mạch vừa nói vừa đi vào trong cửa hàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...