🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha

[Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha


Chương 112: Nhập học

Trở lại trường học

(Edit: Andy/Do not reup)

-

Mua xong xe, Tùy Hầu Ngọc định mua tiếp cho mẹ Hầu một cái khăn quàng cổ Gucci.

Kiểu dáng của Gucci khá ổn định, ít bị lỗi mốt, cũng thích hợp với loại hình nữ tính như mẹ Hầu.

Đi tới cửa hàng, Hầu Mạch lần thứ hai kéo Tùy Hầu Ngọc lại: "Quả phụ nhiều thị phi, ngoại hình của mẹ tôi cũng khá được, dễ bị người khác nhớ thương, chưa kể nhà tôi còn đang nợ tiền, bây giờ lại dùng một cái khăn quàng cổ như vậy, người khác nhìn sẽ nghĩ là có tiền mà không chịu trả."

"Còn phải chú ý nhiều vậy cơ à?" Tùy Hầu Ngọc nhăn mày.

"Ừ, càng nghèo càng dễ bị soi mói. Khi cậu có tiền thì cậu mới thấy những người xung quanh đều tốt bụng." Hầu Mạch chọt tay vào giữa hai hàng chân mày nhăn tít của Tùy Hầu Ngọc.

Tùy Hầu Ngọc suy nghĩ một hồi, đành đổi sang cửa hàng khác, cậu chọn một cái khăn quàng cổ màu trơn, quay sang hỏi Hầu Mạch: "Cái này được không?"

"Tớ khuyên cậu nên chọn loại có hoa nhỏ, gu thẩm mỹ của mẹ tôi thích mấy kiểu như thế."

Tùy Hầu Ngọc nhìn sang chỗ bày khăn có hình hoa, lại nhìn sang Hầu Mạch, hỏi: "Cậu đang đùa tôi à?"

"Nghiêm túc đấy."

Tùy Hầu Ngọc nửa tin nửa ngờ, quyết định mua luôn cả hai cái, sau đó đi sang cửa hàng bán đồ trang sức.

Cậu chọn nửa ngày, cuối cùng nhìn trúng một đôi bông tai bằng phỉ thúy, giá cả cũng không rẻ.

Hầu Mạch lắc đầu, kéo Tùy Hầu Ngọc sang bên khác, nói: "Cậu mua đôi hình con thỏ này, đảm bảo mẹ tôi sẽ thích hơn."

"Hơi ngây thơ quá thì phải? Cô... là người lớn mà?"

"Không, phụ nữ không bao giờ muốn mình lớn."

"Hay là mua cả hai?"

"Cậu cũng đừng bóc ra, đôi khuyên tai kia có một cái hộp. Mẹ tớ biết giá sẽ không nỡ đeo ra ngoài, sẽ cất trong nhà cả đời, dùng làm đồ gia truyền."

Cuối cùng, Tùy Hầu Ngọc cầm theo đồ mua được quay về trung tâm học tiết buổi chiều, sau đó ôm tâm trạng thấp thỏm về nhà, trước sau vẫn cảm thấy những món quà này không ổn lắm.

Nhưng đến lúc tặng cho mẹ Hầu, kết quả lại rất bất ngờ.

Mẹ Hầu nhìn thấy khăn quàng cổ, vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Trời ơi, cái họa tiết này đẹp quá!" Rồi quàng luôn tại chỗ.

Tiếp đó lấy cái khăn màu trơn ra, hỏi: "Còn cái này là của Hầu Mạch à?"

Hầu Mạch gật lấy gật để: "Đúng đúng đúng, cái này là của con."

Tùy Hầu Ngọc cũng gật đầu, vì chột dạ mà ho khan một tiếng.

Mẹ Hầu lấy tiếp bông tai ra, tiếp tục mừng rỡ nói: "Con thỏ này xinh quá đi mất!"

Tùy Hầu Ngọc há hốc mồm. Hầu Mạch lén lút nháy mắt với cậu, trên mặt viết rõ năm chữ: Tôi nói không sai mà.

Mẹ Hầu đeo bông tai rồi ngắm mình trong gương, lúc bước đi con thỏ còn lung lay, nhìn như đang nhảy nhảy, bà quay sang hỏi hai tên nhóc nam sinh: "Nhìn có được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...