🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha

[Đam mỹ] Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được? – Mặc Tây Kha


Chương 102: Thâu sư*

Vụng trộm một cách đường đường chính chính

(Edit: Andy/Do not reup)

-

(*thâu sư: 偷师, bậc thầy ăn trộm/vụng trộm)

Dám hỏi các vị đang ngồi đây, ai có thể dùng năm phút đồng hồ làm ngã một người?

Hầu Mạch có thể.

Hắn đỡ Tùy Hầu Ngọc đứng thẳng dậy, bế cậu về giường, sau đó giúp Tùy Hầu Ngọc cởi giày, đắp chăn cẩn thận.

Hắn lau cánh môi ướt át của Tùy Hầu Ngọc, ngồi một mình thở dài.

Dựa vào kinh nghiệm đã đúc kết được, sau khi Tùy Hầu Ngọc ngủ, Hầu Mạch không cần phải lúc nào cũng kè kè bên cạnh cậu, cứ cách hai tiếng chạm vào người Tùy Hầu Ngọc một lần là được, nếu không thì Tùy Hầu Ngọc rất nhanh sẽ tự tỉnh.

Bây giờ Tùy Hầu Ngọc mới ngủ thiếp đi, hắn thực sự không nỡ đánh thức cậu dậy, chỉ có thể tự mình động thủ đẩy hai cái giường vào sát nhau.

Nếu như là trước kia, Tùy Hầu Ngọc ngủ rất nông, một chút âm thanh cũng đủ làm cậu tỉnh rồi. Thế nhưng sau khi có Hầu Mạch bên cạnh, Tùy Hầu Ngọc lại biến thành "lợn chết", tùy tiện xê dịch hay nói chuyện oang oang ngay bên cạnh cậu cũng không dậy.

Sau khi đẩy hai giường vào sát nhau, Hầu Mạch đột nhiên nghĩ, hình như nằm giường đơn ôm được chặt hơn thì phải?

Chần chừ một lúc, vẫn là để nguyên, chủ yếu là do ở đây rất lạnh, giường nhỏ hay giường to gì thì Tùy Hầu Ngọc cũng sẽ vô thức tự lăn vào ngực Hầu Mạch tìm hơi ấm.

Đẩy xong giường, Hầu Mạch vừa mới kéo chăn chuẩn bị nằm vào đi ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Hắn đáp lại một tiếng, người bên ngoài tự đẩy cửa đi vào. Phòng ngủ bọn họ bất kì lúc nào cũng có huấn luyện viên đi kiểm tra, không cho phép khóa cửa, lúc Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc "làm chuyện xấu" phải dựa vào bên trong cánh cửa tiến hành.

Người đi vào là Đặng Diệc Hành, Thẩm Quân Cảnh, Lưu Mặc và Dương Hồng.

Cái tổ hợp này thật lạ.

Lưu Mặc vừa vào đã nói: "Tao đến bàn kế hoạch tác chiến với mày."

Hầu Mạch cười lạnh: "Chuyện gì? Muốn tao nhường mày nhiều hơn lúc luyện tập à?"

Ngày hôm nay lúc bị huấn luyện viên Hoàng kéo đi làm "dụng cụ dạy học", đối thủ của hắn chính là Lưu Mặc, huấn luyện viên Hoàng liệt kê đặc điểm của hai người, cách ứng phó với từng đường bóng, yêu cầu bọn họ chơi làm mẫu để thấy được hiệu quả.

Trước mặt mọi người, Lưu Mặc bị Hầu Mạch cho ăn hành cả một buổi sáng, buổi chiều vẫn không thoát được.

Chuyện này Lưu Mặc lại không quan tâm lắm, nói: "Không phải, dùng chung điện thoại được không?"

Hầu Mạch giả ngu: "Điện thoại gì cơ?"

Lưu Mặc nhìn cái bộ dạng này của Hầu Mạch là tức giận: "Đừng có giả bộ! Mày làm như tao mới quen biết mày ngày đầu tiên ấy! Tao biết chắc chắn mày có giấu một cái, dùng chung đi. Bên chỗ tao toàn quân bị diệt rồi, thực sự không còn cách nào."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...