🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: Ngoại truyện 03: Óc heo trứng muối

Sớm tinh mơ cuối thu, trời vẫn còn tối, Huyên Hiểu Đông đã tỉnh rồi, đập vào mắt y vẫn là gương mặt đang nhắm mắt say ngủ của Thịnh Vô Ngung. Y kéo chăn đắp kín cho anh, còn mình thì lặng lẽ xuống giường.

Tối hôm qua chơi game, cuối cùng lại biến thành ngủ chung với nhau. Tuy Thịnh Vô Ngung cũng không làm gì, chỉ nói thích được ngủ chung, cảm thấy ôm rất thoải mái, chân cũng không còn đau như thế nữa... Nói thì nói như thế, cuối cùng bọn họ vẫn ngủ cùng phòng cùng giường với nhau.

Xem ra vụ chia phòng này hơi gian nan. Huyên Hiểu Đông thức dậy, mang cục bột đã trộn sẵn tối hôm qua ra nhào, làm bánh bao và bánh màn thầu hấp, tiện tay chiên thêm một ít bánh quẩy thì là, khởi động máy làm sữa đậu nành, cho Tiểu Bố và Tiểu Hắc ăn, sau đó cầm cuốc đi xới đất ở vườn rau trước nhà.

Đến khi Thịnh Vô Ngung thức dậy ra ngoài thì đã không thấy Huyên Hiểu Đông đâu cả, đất trong vườn rau đều đã được xới tung lên. Trên bàn ăn có bày thức ăn, anh biết nhất định Huyên Hiểu Đông không lên núi thì cũng lên trấn, bèn tự rót cho mình một cốc sữa đậu nành thong thả uống, nhìn thấy Huyên Hiểu Đông lái con xe mô-tô của y trở về nhanh như chớp. Tiểu Hắc phi ra ngoài cổng, kêu ư ử chạy xung quanh giỏ thức ăn gắn sau xe.

Thịnh Vô Ngung cười hỏi: "Em mua gì vậy?"

Huyên Hiểu Đông nói là một giỏ đào rất đẹp, đưa cho anh xem, "Anh ăn một quả không? Giòn ngọt lắm, em định làm một ít sốt đào, mùa đông ăn được."

Những ngón tay thon dài trắng trẻo của Thịnh Vô Ngung cầm một quả đào, lông mi anh cụp xuống, trông anh rất điển trai giữa ánh mặt trời sớm tinh mơ. Nhất thời Huyên Hiểu Đông lại hơi mềm lòng muốn tha thứ cho sự ham vui tối qua của anh, không kìm được chỉ muốn lấy lòng anh, lại tìm bộ óc heo đưa cho anh xem, "Anh ăn sáng chưa? Đúng lúc em thấy người ta đang mổ lợn nên mua một bộ óc heo tươi, lát em hấp óc heo cho anh ăn."

Thịnh Vô Ngung không nhịn được cười, "Tôi vẫn luôn muốn hỏi, sao em cứ thích cho tôi ăn óc heo vậy? Trước đây tôi đã muốn hỏi rồi."

Huyên Hiểu Đông nói: "Anh uống thuốc có tác dụng phụ rất lớn, em thấy anh bị rụng tóc... Hơn nữa óc heo của lợn vừa mổ cực kỳ tốt! Nhiều người tranh nhau lắm đó, không vội vã chớp lấy thì chưa chắc đã mua được đâu."

Thịnh Vô Ngung: "..."

Huyên Hiểu Đông vẫn còn chưa nhận ra, hớn hở nói: "Anh xem này, vừa nãy em còn mua một túi mè, cực kỳ ngon, em làm kẹo mè viên a giao(*) cho anh ăn."

(*) A giao là một bài thuốc được sản xuất tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, là keo nấu với da lừa, có vị hơi ngọt, trị được rất nhiều bệnh, trong đó có bệnh rụng tóc.

(*) A giao là một bài thuốc được sản xuất tại tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, là keo nấu với da lừa, có vị hơi ngọt, trị được rất nhiều bệnh, trong đó có bệnh rụng tóc








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...