🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: Phần thưởng ngọt ngào

Khi trời hửng sáng, Huyên Hiểu Đông trở mình, nhìn thấy Thịnh Vô Ngung nhắm mắt lại, khóe miệng y không kìm được mà nhoẻn cười. Y biết thừa anh tỉnh rồi, bèn nhích lại gần kề sát mặt anh, cạ chóp mũi mình lên chóp mũi anh, miệng thì hôn lên môi anh. Cuối cùng Thịnh Vô Ngung mở mắt ra, "Ngủ thêm một lát đi, có đầu bếp nấu cơm rồi, em không cần nấu nữa. Hơn nữa vẫn còn thịt lừa kho em mang đến hôm qua."

Anh nhắm mắt lại, cánh tay ôm lấy Huyên Hiểu Đông, da thịt hai người dán vào nhau, dễ chịu tới mức khiến anh cọ cọ vào người y. Huyên Hiểu Đông nói: "Em có linh cảm, lát nữa nhất định công ty sẽ có việc, hoặc bố sẽ tìm anh có việc, đợi lát nữa ông sang mà chúng ta vẫn còn ngủ thì không hay lắm."

Thịnh Vô Ngung nhìn y, đang cân nhắc: "Hay là..."

Huyên Hiểu Đông nói: "Hả? Nếu anh lại ra ngoài, hôm nay em nên làm gì để giết thời gian nhỉ? Chơi game cũng không ổn, chỉ có thể đọc tiểu thuyết hoặc hỏi mẹ xem muốn đi đâu, em sẽ đi cùng mẹ."

Thịnh Vô Ngung nói: "Ý tôi là... nếu lát nữa không có việc gì, hay là chúng ta tập thể dục buổi sáng đi?" Anh giơ tay chậm rãi vuốt ve cánh môi Huyên Hiểu Đông, ánh mắt si mê nhìn y.

Huyên Hiểu Đông ngẩn ra rồi khẽ cười, kéo chăn che lên bờ lưng bóng loáng của anh, "Anh thật là, em đang nghĩ hôm nay phải làm gì mà, hôm qua anh hẹn bác sĩ lúc nào?"

Thịnh Vô Ngung săn sóc nói: "Mười giờ chúng ta đi gặp bác sĩ, sau đó trở về căn hộ, dù sao ở đây em cũng không thoải mái được."

Huyên Hiểu Đông: "... Tại sao lúc nào trong đầu anh cũng nghĩ tới việc này vậy?"

Thịnh Vô Ngung nhướng mày, "Chúng ta sắp làm đám cưới rồi, không nghĩ tới việc này mới là bất thường đó. Có phải em bị phân tâm bởi nhiều việc lặt vặt quá rồi không, việc thu xếp đám cưới tôi đã nhờ Thi Ký Thanh đến rồi, mấy vụ này làm khó em quá." Lỡ như thấy gánh nặng trong lòng càng ngày càng nặng, y đào hôn ngay trong hôn lễ thì phải làm sao đây?

Bây giờ Huyên Hiểu Đông mới hiểu anh đang lo lắng y phiền chán mấy việc lặt vặt của đám cưới, cười nói: "Không đâu, mẹ, chị dâu và Sa Sa đều rất quan tâm em, em chỉ lái xe thôi, được rồi anh mau dậy đi, chúng ta đến bệnh viện."

Y chợt nhớ ra, "Quên mất chưa nói, hôm qua ở khách sạn Tinh Hải, em có gặp Lâm Diệc Cẩn."

Thịnh Vô Ngung đang cài khuy áo, nghe vậy thì khựng tay lại, "Sao một chuyến đi khách sạn thôi mà lại có thể gặp phải nhiều người thế nhỉ?"

Huyên Hiểu Đông nín cười, "Đúng thế, thế giới cũng nhỏ thật, cậu ta nói với em đã nhận được tin chúng ta sắp cử hành hôn lễ, cũng đúng lúc tới đây có ít việc. Em nhớ nhà ông ngoại cậu ta ở Hoàn Kinh, em hỏi thăm tình hình của Lâm Nhược Phi, thấy bảo cuộc phẫu thuật khá ổn."

Thịnh Vô Ngung nói: "Ừm, trước đó bố và mẹ đã sai người tới thăm hỏi ở nước ngoài cho phải phép rồi."

Huyên Hiểu Đông nói: "Vâng, vừa rồi em còn đang nghĩ, cũng rất lâu rồi em không nhớ tới bọn họ."

Thịnh Vô Ngung nói: "Ừ, nếu không phải vì chuyện của Na Phong, vốn dĩ thời gian chúng ta ở nước ngoài cũng rất vui."

Huyên Hiểu Đông nói: "Đúng thế, vừa về nước đã gặp phải rất nhiều phiền toái."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...