🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 76: A-ti-sô xào

Sáng sớm hôm sau, cả nhóm Huyên Hiểu Đông trở về trang viên, đi bằng máy bay trực thăng, lúc về đến trang viên đã là buổi trưa, tất cả mọi người dường như đều cảm thấy thả lỏng.

Cánh đồng hoa tươi dập dờn xinh đẹp như ngọc, rừng cây xanh um có vẻ cũng trở nên mướt hơn, vườn rau tươi tốt, tất cả đều đang vui vẻ nghênh đón các chủ nhân trở về.

Đến ngay cả La Yến cũng nói thầm: "Ôi cuối cùng cũng về đến nơi rồi." Tuy bờ biển đẹp nhưng bọn họ vẫn đang đảm đương trọng trách bảo vệ, thật ra lúc nào tinh thần cũng trong trạng thái cảnh giác cao. Mặc dù bầu không khí luôn thoải mái, nhưng về đến trang viên vẫn khó tránh khỏi cảm giác thư thả tạm thời.

Huyên Hiểu Đông đứng trước vườn rau, nhìn những khóm a-ti-sô đã trổ búp hoa, có vẻ như đã ăn được rồi, thêm cả ngò tây, cải trắng, hành lá và đủ loại hương thảo khác cũng mọc dài, chĩa ra bên ngoài sum sê đáng yêu.

Y hái mấy búp a-ti-sô đã to bằng nắm tay xuống, sau đó lại hái thêm một chút rau mới, mang vào bếp nhờ đầu bếp chế biến. Chợt nghe thấy tiếng đàn dương cầm vọng xuống từ trên tầng, y biết ngay Thịnh Vô Ngung đang chơi đàn.

Huyên Hiểu Đông quan sát các đầu bếp cắt phiến lá và nụ hoa đi, xát chanh vào, sau đó xào lên, bèn tìm hai quả táo mang lên tầng.

Thịnh Vô Ngung ngồi trước dương cầm, chậm rãi chơi một bản nhạc. Huyên Hiểu Đông đi tới phía sau, cũng không quấy rầy anh, chỉ ngồi trên ghế sô pha gần anh, cầm quả táo cắn ăn, vừa cầm màn hình điện tử mở "Bồ câu xanh" còn chưa đọc xong trước đó, vừa phân tâm ngắm Thịnh Vô Ngung đang chơi đàn.

Mười ngón tay anh thon dài, linh hoạt nhảy nhót trên phím đàn, đôi chân giẫm lên bàn đạp, hàng mi buông xuống, sườn mặt cực kỳ anh tuấn. Thế nhưng chỉ đánh được một lát, Thịnh Vô Ngung thật sự không thể chịu được ánh mắt có cảm giác tồn tại quá mức mãnh liệt của Huyên Hiểu Đông, nhịn cười không nổi, đành ngừng tay quay đầu bất đắc dĩ nhìn y, "Em đọc sách thì cứ đọc đi, nhìn tôi như vậy làm gì? Bình thường không phải giờ này em đi huấn luyện sao? Sao hôm nay không đi?"

Huyên Hiểu Đông nói: "Ừm, hôm nay bọn đội trưởng Nghiêm muốn học văn hóa, em không có hứng thú nên về."

Thịnh Vô Ngung cười nói: "Em không đi chăm vườn rau của em sao?"

Huyên Hiểu Đông nói: "Vâng, em hái được mấy búp a-ti-sô về này, lát nữa làm cho bọn họ. Hôm qua món a-ti-sô chiên ở khách sạn ăn cũng khá ngon."

Thịnh Vô Ngung mỉm cười, "Ừ, cái này chỉ ăn được một chút búp hoa thôi, chế biến cũng khá lằng nhằng, nhắm rượu hay ăn sau khi uống rượu thì đều khá ngọt. Chiên với dầu thì hương vị lại bình thường."

Huyên Hiểu Đông gật đầu, Thịnh Vô Ngung lại hỏi: "Hôm nay không nướng món nào theo cách mới nữa sao? Hay là chơi game?"

Huyên Hiểu Đông cười, "Em không thể chỉ ăn táo nghe anh đánh đàn được à?"

Thịnh Vô Ngung không nhịn được cười, đứng dậy đi qua ngồi bên cạnh y, sô pha lún sâu xuống. Huyên Hiểu Đông giơ tay ôm lấy anh, cười đến là vừa lòng thỏa ý, Thịnh Vô Ngung nói: "Hiếm khi thấy có lúc em rảnh rỗi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...