🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 57: Thời khắc cầu hôn

Sáng hôm sau bà Thịnh đến, cười tủm tỉm đưa Huyên Hiểu Đông đi chọn quần áo một lúc, lựa thêm cả đồng hồ đeo tay phối cho phù hợp, sau đó dẫn Huyên Hiểu Đông đi ra ngoài hơn nửa ngày.

Buổi chiều Huyên Hiểu Đông trở về, chuyện đầu tiên làm là thay bộ vest trang trọng này ra đi tắm, rồi chơi game thư giãn với Thịnh Vô Ngung cả buổi chiều ở phòng game.

Thịnh Vô Ngung hỏi y đã quen chưa, Huyên Hiểu Đông nói: "Cũng ổn lắm... Mặc dù đông người nhưng bà ấy rất quan tâm đến em, còn nhận được không ít danh thiếp cơ."

Một lát sau, y lại cảm khái: "Thói đời vẫn là ngưỡng mộ lớp vỏ bọc trước rồi mới đến con người sau." Huyên Hiểu Đông vẫn là Huyên Hiểu Đông của trước đây, nhưng chỉ cần thay đổi một bộ quần áo, cho dù đi đến đâu thì y đều được những gương mặt tươi cười chào đón, không ai để ý đến thái độ của y, y vẫn là người xã giao không khéo léo, nhưng những người đối diện lại trở nên tốt bụng, không ai bận tâm tới thái độ và lễ tiết không phù hợp của y.

Thịnh Vô Ngung mỉm cười, là người có thâm niên lâu năm, anh biết Huyên Hiểu Đông sẽ phải quen, nói trắng ra là y sợ xã giao, bởi vì mối quan hệ giữa người với người cần phải ứng phó quá nhiều. Đứng được càng cao thì những quan hệ cần dùng cả tấm lòng để gìn giữ lại càng ít đi. Con người ta tới kết giao, vì để ý và xu nịnh đối phương mà biến thành một người khác, còn kẻ đứng ở vị trí trên cao thì sẽ luôn cảm thấy thoải mái.

Ngày thứ ba, Huyên Hiểu Đông và Thịnh Vô Ngung tới đập chứa nước câu cá. Chử Nhược Chuyết dẫn họ đi, nói riêng mảng nhậu nhẹt chơi bời thì hắn đúng là số một. Ba người lên thuyền máy đến đập chứa nước sâu câu cá nửa ngày, dùng tiệc cá nguyên con tại nhà hàng bên bờ đập chứa nước. Huyên Hiểu Đông còn lội xuống nước bơi đi bơi lại một lúc.

Chơi đến là vui vẻ, tràn trề sảng khoái.

Nhưng đến buổi tối, cuối cùng Huyên Hiểu Đông không nhịn được nữa, hỏi: "Trong lòng anh có chuyện gì sao?"

Thịnh Vô Ngung vẫn tỏ ra bình tĩnh, "Tôi thì có thể có chuyện gì chứ?"

Huyên Hiểu Đông cau mày, "Từ hôm bố anh đi, anh đã không vui như này rồi."

Thịnh Vô Ngung hơi giật mình vì sự nhạy bén của y, Huyên Hiểu Đông giơ tay mơn trớn ấn đường của anh, "Chăm sóc anh bao nhiêu ngày qua, anh không vui em nhìn là biết ngay. Anh không vui thì em chơi cũng không vui nữa..."

Y rất nghiêm túc nhìn vào đôi mắt Thịnh Vô Ngung, "Có việc thì phải nói, có phải trị liệu có vấn đề gì không? Chúng ta cùng nhau đối mặt."

Thịnh Vô Ngung nhìn biểu cảm nghiêm túc của người yêu, biết mình đã dọa y rồi, dù sao với tình hình hiện tại, y nghĩ đến trị liệu sau phẫu thuật của mình có vấn đề là rất bình thường. Anh cũng không muốn khiến Huyên Hiểu Đông lo lắng sợ hãi nữa, vì thế nắm tay y nói: "Không phải trị liệu gặp sự cố gì cả."

Mấy ngày nay anh đã nghĩ sẵn rất lâu trong đầu rồi, anh cầm tay y, nói: "Em đi theo tôi vào phòng làm việc."

Thịnh Vô Ngung lấy một quả địa cầu thông minh từ giá sách đặt lên bàn, chỉ vào bản đồ ba chiều của một quốc gia đang được chiếu giữa không trung, "Đây là nước Garan."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...