🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: Ruột già hun khói

"Ông ngoại con cũng không tán thành việc con đổi họ." Lâm Nhược Phi tựa người lên lưng ghế, trên mặt hiện vẻ mệt mỏi.

Sắc mặt Lâm Diệc Cẩn vẫn bình tĩnh, "Con đã trưởng thành rồi, đổi họ chỉ cần bản thân con đồng ý là được, thông báo với bố một tiếng là vì con tôn trọng bố."

Lâm Nhược Phi nhìn hắn chằm chằm, "Lâm Diệc Cẩn, con hận bố sao?"

Lâm Diệc Cẩn lạnh nhạt nói: "Không còn tình cảm gì thôi, không thể nói là hận hay yêu được."

Lâm Nhược Phi khẽ giọng nói: "Bố luôn chọn người thừa kế là con, dì Lộ của con bản tính nhu nhược, hai đứa bé vẫn còn nhỏ, sức khỏe em gái con lại không tốt, quả thật bố đã qua quýt với con, gây thành họa lớn. Chuyện năm đó là bố có lỗi với con."

Lâm Diệc Cẩn đứng dậy nói: "Bố không có lỗi gì với con cả, bố đảm bảo cho bọn con cái ăn cái mặc đầy đủ, con và Huyên Hiểu Đông đều mang ơn nuôi dưỡng của bố, điểm ấy con không thể không thừa nhận tình cảm của bố. Là con có lỗi với Huyên Hiểu Đông, thời gian còn chưa tự lập con đã liên lụy tới anh ấy, chuyện này là do bản thân con."

Gân xanh trên huyệt thái dương Lâm Nhược Phi giật giật, ông nghiến răng, "Bố đồng ý cho nó trở về, mấy đứa sống chung như anh em với nhau, giấu hết chuyện này với bên ngoài đi, còn trong nhà bố sẽ đối xử với nó như con trai. Con hãy nghĩ cho em trai em gái con đi, chuyện tai tiếng như vậy, hai đứa chúng nó sẽ kết hôn thế nào đây?"

Lâm Diệc Cẩn mỉm cười, "Bố vẫn suy nghĩ độc đoán giống như trước đây."

Hắn đứng lên xoay người đi ra ngoài, vẻ mặt lạnh lùng, lúc xuống tầng thì gặp phải Lâm Diệc Kỳ mặc váy lễ phục màu sâm panh vừa mới xuống xe. Cô nhìn thấy hắn thì ngẩn ra, sau đó cười rạng rỡ, "Anh cả, sao anh về nhanh thế?" Quái lạ, cô chứng kiến Huyên Hiểu Đông đi xong thì cũng chỉ mất mặt ở lại trong chốc lát rồi về ngay, không ngờ vừa về đã thấy anh cả ở đây rồi? Anh cả không đi cùng Huyên Hiểu Đông và chủ tịch Thịnh sao?

Lẽ nào bố gọi anh cả có việc? Cô đảo tròng mắt sáng, miệng vẫn cười tươi nhìn về phía Lâm Diệc Cẩn.

Lâm Diệc Cẩn không để ý tới cô, hờ hững đi ngang qua sân trước, lên xe của mình khởi động đi mất.

Lâm Diệc Kỳ vào phòng khách, nhìn lên tầng trên, quả nhiên cửa phòng làm việc đang mở, bèn đi đến gõ nhẹ cửa, "Bố?"

Lâm Nhược Phi đang dùng một tay ra sức day huyệt thái dương, cau mày ngước mắt lên, thấy là con gái thì lông mày hơi nhướng lên, "Diệc Kỳ à con, không phải con đi họp thường niên cùng Tiểu Bàng à? Sao về sớm thế?"

Lâm Diệc Kỳ mỉm cười, "Đông người, con bức bối quá nên về, sao anh cả về thế ạ? Không ở nhà ăn cơm sao?"

Lâm Nhược Phi mệt mỏi lắc đầu, "Đừng nhắc tới nó, đúng là con không nên tới những nơi ngột ngạt như thế, trách bố không suy nghĩ, khiến con không chơi vui được."

Lâm Diệc Kỳ ngoan ngoãn nói: "Bố cũng vì suy nghĩ cho con thôi, hơn nữa đúng là con được mở mang tầm mắt. Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm không hổ là công ty khoa học kỹ thuật phát triển nhất hiện tại, hôm nay con được nhìn thấy chủ tịch hội đồng quản trị Thịnh Vô Ngung của họ, đúng là một người rất có năng lực lãnh đạo."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...