Chương 20: Cảnh núi vào nhà
Sáng sớm ngày đầu tiên trọ nơi đây, Thịnh Vô Ngung thức dậy giữa tiếng chim hót véo von.
Một bên giường là nửa mặt tường kính, vừa vặn có thể khảm nạm phong cảnh như tranh vẽ của núi rừng ngoài cửa sổ. Rèm cửa được cài đặt từ trước tự động mở ra khi đến giờ, khiến ánh sáng núi rừng tràn vào trong phòng phòng ngủ.
Thịnh Vô Ngung mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một lát. Đằng xa là núi non trùng điệp rậm rạp, trời cao mây nhạt, quang cảnh sáng sủa cả một vùng, gần hơn chút nữa là rừng cây xanh tĩnh lặng, cách đó không xa có thể nhìn thấy một chú sóc đang nhảy lên cây kiếm ăn, vài chú sẻ nán lại bên ngoài bệ cửa sổ, tò mò nhìn anh qua lớp kính. Tiểu Bố nhào tới, chim sẻ giật mình tản ra, lát sau lại đánh bạo bay về, cùng Tiểu Bố đưa mắt nhìn nhau qua lớp cửa.
Thịnh Vô Ngung không vội vã đứng dậy, chỉ nằm ngửa ra híp mắt lại, nhìn nắng sớm hào phóng rọi xuống phòng ngủ từ trên cửa sổ mái, cứ như người đã không còn ở trần thế.
"Trí hư cực, thủ tĩnh đốc. Vạn vật tịnh tác, ngô dĩ quan kỳ phục(*)."
Cảm giác rất tuyệt.
(*) Triết lý của Lão Tử trong "Đạo Đức Kinh", tạm dịch: Hết sức giữ được cực hư, cực tĩnh xem vạn vật sinh trưởng thì sẽ thấy được quy luật phản phục, tức là trở về căn nguyên. Trở về căn nguyên thì tĩnh, tĩnh là bản tính của mọi vật. "Thủ tĩnh đốc" chính là giữ cho tâm linh được tĩnh lặng, ổn định, không bị ảnh hưởng tác động thì có thể nhìn thấu tỏ nhiều điều. Làm thế nào để giữ được tâm tĩnh lặng, khai thông trí huệ? Chỉ có cách bỏ đi tư dục (dục vọng cá nhân), bỏ đi những ý nghĩ xằng bậy, đó cũng chính là Đạo.
Thịnh Vô Ngung hưởng thụ cảm giác trống rỗng và nhàn nhã khi thức dậy không có bất cứ chuyện gì mình cần làm, mặc dù đúng là không quen nhưng cảm giác cả đất trời chỉ còn lại một mình, không cần tiếp tục gánh vác gì, nhận thức gì, chứng minh gì đúng là rất tốt, có thể nói là một khởi đầu tuyệt vời.
Anh ngồi lên xe lăn, sau khi vào nhà vệ sinh rửa mặt xong thì điều khiển xe lăn ra khỏi phòng, thấy Tiểu Bố ngồi chồm hỗm trên hành lang tò mò nhìn vườn rau tươi tốt giữa sân.
Bên cạnh vườn rau có buộc một chú chó con màu đen, nó cũng đang cảnh giác nhìn Tiểu Bố, ấy vậy mà không sủa.
Huyên Hiểu Đông đang hái rau giữa vườn, Thịnh Vô Ngung đầy hứng thú điều khiển xe lăn ra sân, nhìn thấy con đường nhỏ giữa vườn đã được cải tạo qua, sạn đạo(*) rải trúc bóng loáng, có thể giúp xe lăn của anh đi lại mà không gặp trở ngại gì.
(*) Đường xây bằng cầu treo hoặc ván gỗ xếp hai bên sườn núi đá, dùng để đi qua các khu vực núi non hiểm trở.
Huyên Hiểu Đông thấy anh ra ngoài thì ngồi thẳng lên, "Anh dậy rồi à? Trên bàn bếp có cháo đậu hoa màu, trong chõ hấp có bánh bao, tôi đi lấy cho anh."
Thịnh Vô Ngung nhìn trong tay y vẫn còn vài cây gì đó xanh um, trông không giống rau bình thường hay thấy, bèn hỏi: "Tay cậu đang cầm gì vậy?"
Huyên Hiểu Đông khua lá cây trong tay, nói: "Rau húng quế, bên này trồng toàn các loại gia vị, hương thảo, bạc hà, rau thơm, hành tỏi, tía tô,... Mùi của nó khá nồng, có thể xua đuổi côn trùng."
Bạn thấy sao?