🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Tiến độ thoát ế 3/4

Trong ấn tượng của Thẩm Ngung, dù là kiếp trước hay kiếp này, Trình Mặc Phỉ vẫn luôn là người thẳng thắn, chân thành và nhiệt huyết như một chú cún con. 

Nhưng mỗi lần như vậy, cậu đều không kìm được mà bị lay động sâu sắc, trái tim cũng mềm ra như dòng nước đường ấm áp. 

"Anh không sợ em lừa anh à?" Thẩm Ngung biết mình không nên hỏi như vậy, chẳng biết thế nào là đủ, nhưng vẫn không kìm được mà muốn được khẳng định, được tin tưởng một cách kiên định. 

Trình Mặc Phỉ lại chỉ mỉm cười, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve má cậu, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Em chịu bỏ công lừa anh, chứng tỏ em quan tâm đến anh. Mà em đã quan tâm đến anh, thì anh có gì mà phải sợ chứ?" 

Thẩm Ngung nhất thời nghẹn lời. 

Cảm giác như có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại chẳng thể phản bác được. 

Suy nghĩ một lúc, cậu quyết định dừng chủ đề vốn chẳng cần thiết này lại, quay về vấn đề chính: "Thật ra kiếp trước chúng ta..." 

"Khoan đã." Trình Mặc Phỉ đột nhiên cắt ngang lời cậu. 

"Sao vậy?" Thẩm Ngung có hơi lo lắng. 

"Anh có thể hôn em trước được không?" Ngón tay Trình Mặc Phỉ nhẹ nhàng chạm vào má phải của cậu, trong mắt là sự nóng bỏng và khao khát không thể che giấu. 

Mặt của Thẩm Ngung mềm mại quá... rất muốn hôn. 

Những chuyện khác có thể từ từ nói, anh không vội, nhưng bây giờ, điều anh muốn làm nhất là với tư cách bạn trai danh chính ngôn thuận, được hôn Thẩm Ngung một cái. 

Muốn hôn bao lâu thì hôn bấy lâu. 

Thẩm Ngung sững lại trong giây lát, khóe môi khẽ nhếch lên, bất đắc dĩ mà dung túng: "Vâng." 

Lời vừa dứt, nụ hôn liền rơi xuống. 

So với nụ hôn thoáng qua lần trước, lần này kéo dài hơn rất nhiều, hôn một lần vẫn chưa đủ, lại hôn thêm mấy lần liên tiếp. 

Nhưng vẫn nhát gan quá, chỉ dám hôn lên má. 

Càng hôn, tai lại càng đỏ lên. 

Cuối cùng khi kết thúc, Trình Mặc Phỉ ngượng ngùng mím môi, thỏa mãn nói: "Được rồi, em nói đi." 

Thẩm Ngung nhìn thoáng qua chiếc bánh kem trên bàn, đề nghị: "Vừa ăn bánh vừa nói được không? Lớp ngoài là kem lạnh, em sợ nó chảy mất." 

Trình Mặc Phỉ thích ăn bánh kem lạnh, dù bây giờ đang là mùa đông, nhưng trong phòng ký túc xá có hệ thống sưởi, thỉnh thoảng ăn một chút đồ lạnh cũng không sao. 

"Được." 

Chẳng bao lâu sau, chiếc bánh kem nhỏ đã được mở ra, nhờ có túi đá bên trong nên chưa có dấu hiệu tan chảy. Bánh có hình một quả quýt bị cắt ngang, trông rất đáng yêu. 

Nhìn thấy Thẩm Ngung cầm dao định chia bánh, Trình Mặc Phỉ vội vàng ngăn lại: "Khoan đã, để anh chụp ảnh trước đã." 

Thẩm Ngung dừng tay, nhìn anh cầm điện thoại chụp lia lịa, chụp xong mới hài lòng nói:

"Lát nữa anh đăng lên vòng bạn bè." 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...