🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 69: Người em thích

Thẩm Ngung hỏi như vậy, một là ám chỉ với Trình Mặc Phỉ và giúp anh chuẩn bị tâm lý, hai là muốn "chép bài", trực tiếp hỏi xem đối phương thích kiểu tỏ tình như nào.

Trình Mặc Phỉ suýt chút nữa bóp nát tay cầm của ấm trà.

Thẩm Ngung là... không biết nên tỏ tình với gã đàn ông hoang kia thế nào nên đến hỏi anh sao?

Anh tức gần chết, nhưng vẫn phải kiềm chế cảm xúc, đặt ấm trà xuống, kẹp hai quả nhãn nướng trên lửa. Lớp vỏ mỏng manh của quả nhãn suýt bị anh bóp nát. Anh cố tình nói: "Con trai thì cần gì mấy màn tỏ tình màu mè? Nhắn tin báo một câu là được."

Thẩm Ngung lại nhấp một ngụm rượu, tiếp tục hỏi: "Nhắn kiểu gì? Giống thư tình à?"

Thẩm Ngung còn định viết thư tình cho gã đàn ông hoang đó...

Trình Mặc Phỉ lập tức bác bỏ: "Thư tình thì sến súa quá rồi đó. Nếu là anh, anh chắc chắn không muốn nhận mấy thứ đó đâu."

Thẩm Ngung gật đầu: "Vậy à."

Cậu lại hỏi: "Vậy chắc phải chuẩn bị quà nữa nhỉ? Chỉ nhắn tin thôi thì keo kiệt quá... tặng hoa thì sao?"

"Không được." Trình Mặc Phỉ như có phản xạ phủ nhận ngay, sau đó vội nghĩ lý do để lấp liếm: "Nghe nói bây giờ nhiều tiệm xịt sơn lên hoa để nhuộm màu, nhìn thì đẹp nhưng có hại cho sức khỏe lắm. Hoa để trong phòng lâu không tốt chút nào. Hơn nữa, một số loài hoa khi gói chung với nhau sẽ có mùi rất lạ. Nói chung nếu là anh, anh không thích đâu."

Thẩm Ngung sững lại. Đây đúng là một góc độ cậu chưa từng nghĩ đến.

Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.

Kiếp trước, khi Trình Mặc Phỉ theo đuổi cậu, anh đã tặng rất nhiều hoa và viết rất nhiều thư tình. Cậu cứ tưởng Trình Mặc Phỉ ở tuổi 19 cũng sẽ thích những thứ đó.

Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng. Có lẽ bây giờ còn trẻ, không thích những thứ này, mấy năm nữa sẽ thích thôi. Dù sao, mỗi độ tuổi đều có sự thay đổi trong sở thích.

Thấy Thẩm Ngung có vẻ trầm tư, Trình Mặc Phỉ cố tình nói: "Chi bằng em gom vỏ quýt lại, làm một bó hoa bằng vỏ quýt tặng anh, anh sẽ rất thích."

Hừ, ngoài anh ra, còn ai thích quýt đến mức đó chứ?

Thẩm Ngung chắc chắn không thể tặng bó hoa vỏ quýt cho gã đàn ông hoang kia được.

Thẩm Ngung khẽ gật đầu, có vẻ như đang suy nghĩ, rồi lại nhấp một ngụm rượu.

Có lẽ cậu nên gom vỏ quýt lại, làm cho Trình Mặc Phỉ một bó hoa vỏ quýt.

Nhưng phải tránh để anh phát hiện... không thể làm trong ký túc xá, chỉ có thể lén lút làm bên ngoài.

Không khí chợt trở nên yên tĩnh.

Trình Mặc Phỉ bỗng nhận ra điều gì đó, lập tức truy hỏi: "Tự nhiên hỏi mấy chuyện này làm gì? Chả nhẽ em định tỏ tình với ai? Em có người mình thích rồi à?"

Ba câu hỏi liên tiếp khiến Thẩm Ngung theo phản xạ phủ nhận: "Không có, chỉ hỏi giúp bạn thôi."

"Bạn nào?" Trình Mặc Phỉ không buông tha.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...