🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 54: Đợi một lúc nữa là có thể chính thức theo đuổi

Đây là lần đầu tiên Trình Mặc Phỉ nghe thấy người khác nói mơ, khó tránh khỏi cảm giác lạ lẫm và tò mò. Anh cứ đứng chôn chân bên giường một lúc lâu, muốn nghe xem Thẩm Ngung còn nói thêm gì nữa.

Vài giây sau, Thẩm Ngung cựa mình trong chăn, dịch về phía trung tâm giường một chút.

"Quýt nhỏ."

Vẫn là hai chữ này.

Lần này nghe còn rõ hơn lần trước.

Là một người cuồng quýt chính hiệu, Trình Mặc Phỉ cực kỳ nhạy cảm với những từ liên quan đến "quýt".

Không phải quýt, không phải quýt đường, không phải ăn quýt, cũng không phải mèo vàng nhỏ, mà là Quýt nhỏ.

Giống như một cái tên thân mật.

Trình Mặc Phỉ chưa từng nghe Thẩm Ngung nhắc đến.

Là tên của động vật hay con người?

Anh chờ thêm một lát, thấy Thẩm Ngung không nói gì nữa mới nhẹ nhàng đi vào nhà vệ sinh.

Đi vệ sinh xong quay lại giường, phát hiện Thẩm Ngung đã chiếm mất một phần lớn chỗ ngủ của anh.

Không muốn làm cậu tỉnh giấc, Trình Mặc Phỉ đành đáng thương nằm co ro sát mép giường.

Lý trí bảo anh phải giữ khoảng cách với Thẩm Ngung, không thể chiếm lợi từ cậu. Nhưng vấn đề là, anh là một thanh niên cao to lực lưỡng đến từ phương Bắc, ngủ trên một khoảng không gian bé tí thế này thật sự rất khó chịu.

Để mau chóng chìm vào giấc ngủ, không ảnh hưởng đến lịch trình ngày mai, Trình Mặc Phỉ quyết định, dịch lại một chút, chỉ một chút thôi.

Trong bóng tối, anh nhích người từng chút, từng chút một, cho đến khi qua lớp quần áo, cơ thể chạm vào người bên cạnh mới vội vàng dừng lại.

Người bên cạnh đột nhiên lại lên tiếng, giọng nói gần ngay bên tai, vẫn là câu nói mơ đó:

"Quýt nhỏ..."

Cơn buồn ngủ của Trình Mặc Phỉ gần như tan biến sạch sẽ. Anh nằm thẳng trên giường, bứt rứt không yên, cực kỳ muốn đánh thức Thẩm Ngung dậy để hỏi cho ra lẽ cái đứa Quýt nhỏ này rốt cuộc là gì.

Nếu là Tiểu Cam, Tiểu Đào, Tiểu Lý thì còn đỡ, nhưng hết lần này đến lần khác lại là quýt – loại quả mà anh thích nhất!

Nhưng những chuyện thiếu đạo đức như này, anh chỉ dám lén nghĩ trong đầu chứ không dám làm.

--

Hôm sau, khi Thẩm Ngung thức dậy, Trình Mặc Phỉ vẫn còn đang ngủ.

Cậu nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay người kia, đi vào phòng tắm rửa mặt.

Tiền phòng hôm qua bao gồm cả bữa sáng, sau khi rửa mặt xong, Thẩm Ngung cầm một tấm thẻ phòng xuống nhà hàng tầng một, lấy một ít đồ ăn sáng mang lên.

Bữa sáng không quá thịnh soạn, nhưng đủ để lấp đầy bụng.

Khi quay về, Trình Mặc Phỉ vẫn chưa dậy. Thẩm Ngung cũng không đánh thức anh, vừa ăn sáng vừa xem điện thoại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...