🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: Muốn nhìn anh tắm à?

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi thực sự nhìn thấy những tin nhắn này, trái tim Thẩm Ngung vẫn như vừa trải qua một cú lao dốc 90 độ trên tàu lượn siêu tốc, đập mạnh không ngừng.

Trình Mặc Phỉ vẫn là Trình Mặc Phỉ, luôn nhiệt tình một cách không giới hạn.

Dù gặp nhau ở thời điểm nào, cậu cũng sẽ luôn rung động vì anh.

Hôm nay thực sự là do Thẩm Ngung quá đắm chìm vào việc đi mua sắm với mẹ, khi phát hiện điện thoại hết pin và tắt nguồn, cậu nghĩ rằng trường học ngay gần đó, lát nữa về phòng sạc cũng được.

Sau đó, mẹ đưa cậu về, nói rằng có xe đến đón bà, cậu bước vào trường và lén quay lại nhìn, người đến đón chắc chắn là chồng hiện tại của mẹ.

Thẩm Ngung có ấn tượng khá tốt với người chú này, ít nhất có thể chắc chắn rằng ông ấy thực sự yêu thương mẹ, như vậy là đủ.

Đúng lúc Thẩm Ngung mở khung nhập tin nhắn, định nhắn tin báo an toàn cho Trình Mặc Phỉ, thì một cuộc gọi đột ngột vang lên.

Là Trình Mặc Phỉ.

Thẩm Ngung vội vàng nhấn nghe.

"Thẩm Ngung?" Vì quá lo lắng, Trình Mặc Phỉ trực tiếp gọi tên đầy đủ của cậu.

Thẩm Ngung ừ một tiếng, áp điện thoại vào tai, đầu ngón tay nắm chặt đến trắng bệch, nhẹ nhàng giải thích: "Em không sao, trời lạnh rồi, ăn xong đi mua quần áo mới, về muộn một chút, điện thoại hết pin tắt nguồn, giờ em về phòng rồi đây."

Trình Mặc Phỉ lặng lẽ nghe, sau khi cậu nói xong, anh im lặng hai giây, rồi mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."

Không trách anh phản ứng thái quá.

Vì đã gần đến giờ đóng cửa ký túc xá, mà Thẩm Ngung vẫn không có tin tức gì.

Đầu tiên Trình Mặc Phỉ nhờ bạn học ở phòng bên cạnh chưa rời trường gõ cửa, nói rằng không có ai trong phòng, không có phản hồi, nên aanh mới liên hệ giáo viên chủ nhiệm và quản lý ký túc xá. Trong dịp Quốc khánh, nhà trường rất coi trọng an toàn của sinh viên ở lại trường, vì vậy mới có cảnh tượng mà Thẩm Ngung khi về nhìn thấy.

May mắn thay, chỉ là một lần sợ bóng sợ gió.

"Xin lỗi, làm anh lo lắng rồi."

Thẩm Ngung xin lỗi, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng.

Trình Mặc Phỉ đương nhiên sẽ không so đo với cậu, "Không sao là tốt rồi. Cái điện thoại của em..."

Trình Mặc Phỉ ngập ngừng, nghĩ mãi mới nói tiếp: "Trên bàn anh có cục sạc dự phòng, lần sau đi ra ngoài có thể mang theo."

"Vâng," Thẩm Ngung nhớ đến cục sạc dự phòng đó, trên đó có hình quả cam, "Đợi em làm thêm kiếm đủ tiền, tháng sau sẽ đổi cái điện thoại mới tốt hơn."

Nghe chua xót đến mức, trái tim Trình Mặc Phỉ cũng thắt lại.

Anh chưa từng thấy một "quả khổ qua" kiên cường như Thẩm Ngung, khiến người ta lo lắng, nhưng lại rất mạnh mẽ, khiến người ta yên tâm, dường như không có chuyện gì có thể làm khó được cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...