Nhóc Cố Tích sau giấc ngủ trưa tỉnh dậy, uể oải mở mắt, đối diện với nhóc Ngôn Tòng Du đang ở rất gần, nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp, bàn tay nhỏ bé "bụp" một cái vỗ lên.
Nhóc Ngôn Tòng Du bị đánh một cái ngây người, khi từ từ run rẩy mở mắt, mặt đầy vẻ bối rối, "..."
"Òm Ọp đánh tớ làm gì?"
Nhóc Cố Tích có một thời gian bị chứng cáu gắt khi ngủ dậy, lại là lần đầu tiên ngủ trưa cùng người khác, vừa tỉnh dậy chưa nhớ ra người trước mặt là Cá Nhỏ, ngây người vài giây xong, liền vội vàng vươn tay xoa xoa má nhóc Ngôn Tòng Du.
"Không đau không đau." Nhóc Cố Tích xoa nắn má nhóc Ngôn Tòng Du một lúc, học theo cách cô dỗ em họ, nghiêm túc dỗ dành: "Cá Nhỏ là kiên cường nhất."
Nhóc Ngôn Tòng Du lắc đầu, bối rối nói: "Tại sao Òm Ọp lại đánh tớ?"
"Không phải muốn đánh cậu." Nhóc Cố Tích xòe tay ra, nghiêm túc giải thích: "Là không cẩn thận."
Nhóc đưa mặt lại gần. "Cá Nhỏ đánh lại đi."
Nhóc Cố Tích thấy các bạn trong lớp toàn là tớ đánh cậu một cái, cậu đánh tớ một cái là hết giận.
Nhóc Ngôn Tòng Du véo má nhóc Cố Tích, "Òm Ọp hôn tớ một cái được không?"
Nhóc Cố Tích chớp mắt, ôm lấy mặt nhóc Ngôn Tòng Du hôn "chụt" một cái thật lớn.
Nhóc Ngôn Tòng Du bị dính đầy nước bọt trên mặt, một chút cũng không quan tâm, cong môi cười: "Không đau nữa."
"Các cậu đang chơi gì vậy?" Cậu bé bên cạnh cũng tỉnh ngủ, tò mò xích lại gần, "Cho tớ chơi cùng với."
Trước đây khi ở trường không có nhóc Ngôn Tòng Du, nhóc Cố Tích vì ngồi gần cậu bé này nên quan hệ cũng khá tốt.
Khi nhóc Cố Tích quay đầu định nói chuyện với cậu bé, bị nhóc Ngôn Tòng Du nắm chặt tay, dặn dò: "Cậu đã nói cậu thân với tớ nhất rồi."
Cậu bé kia nghe vậy, nghi hoặc nói: "Tớ cũng là bạn tốt mà."
Nhóc Ngôn Tòng Du nắm chặt tay nhóc Cố Tích, "Òm Ọp, ai là bạn tốt?"
Nhóc Cố Tích quay cuồng, vẫn chưa thể phân biệt chính xác những mối quan hệ này, trong mắt nhóc, những người đã từng chơi cùng đều là bạn, thường xuyên chơi cùng thì là bạn tốt.
"Đều là bạn tốt." Nhóc Cố Tích thành thật nói.
Cậu bé kia nghe xong cười he he.
Mặt nhóc Ngôn Tòng Du xị ra.
Sự ghen tị của nhóc Ngôn Tòng Du lên đến đỉnh điểm vào tiết thủ công buổi chiều.
Tiết thủ công này cô giáo dạy gấp sao và gấp thuyền nhỏ.
Nhóc Cố Tích tay nhỏ lại vụng về, gấp ra một ngôi sao méo mó, còn bị rò khí, thổi mãi cũng không phồng lên được, tức đến mức chỉ có thể tháo ra gấp lại.
"Các bạn nhỏ có thể tặng những ngôi sao mình gấp cho bạn bè mà mình yêu thích nhé." Cô giáo đi một vòng dưới lớp, cười nói.
Cô bé ngồi hàng đầu quay lại, nhìn nhóc Cố Tích vài lần rồi đặt một ngôi sao nhỏ gấp rất hoàn hảo lên bàn nhóc, suy nghĩ một lát rồi lại đặt một cái lên bàn nhóc Ngôn Tòng Du.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?