Cô nhìn nhóc Cố Tích từ trong phòng đi ra, trên tay dắt một cậu bé trắng trẻo xinh đẹp, hai đứa nhỏ cao gần bằng nhau, trông đáng yêu vô cùng.
"Đây là bạn thân của Tiểu Tích ư?" Cô vui vẻ nói.
Nhóc Cố Tích gật đầu, kéo nhóc Ngôn Tòng Du về phía trước, giới thiệu: "Cậu ấy tên là Cá Nhỏ."
"Được được được." Cô dịu dàng nói, "Sắp đến giờ ăn cơm rồi, Tiểu Tích đưa Cá Nhỏ ra bàn ăn ngồi trước được không?"
Vì nhóc Cố Tích ngồi ghế bình thường không với tới bàn ăn, nên trong nhà đặc biệt mua mấy cái ghế chân cao.
"Cá Nhỏ có lên được không?" Nhóc Cố Tích làm mẫu, "Chân dẫm vào đây, rồi dùng sức một cái là lên được."
Nhóc Ngôn Tòng Du nhìn rất kỹ, rồi gật đầu, "Tớ biết rồi."
Nhóc Cố Tích còn lo nhóc Ngôn Tòng Du sẽ không trèo lên được, đặc biệt lại nhảy xuống, một tay vịn ghế, một tay đỡ mông cậu bé đẩy lên.
Nhóc Ngôn Tòng Du vốn dĩ suýt nữa đã trèo lên được, nhưng bị nhóc Cố Tích đẩy một cái, không biết dùng sức thế nào nữa, mắc kẹt giữa không trung đầy bối rối.
Nhóc Cố Tích dường như đang rất cố gắng giúp đỡ, nhưng thực tế chẳng giúp được gì cả, ngược lại còn cản trở, "Cá Nhỏ cố lên--"
"Ôi." Tiếng cô từ phòng khách vọng ra, "Đây là hai túi gì--"
Nhóc Cố Tích nhìn sang, thấy cô đang cầm món quà mà Cá Nhỏ mang đến, giơ tay, hăng hái trả lời: "Đây là Cá Nhỏ tặng--"
"Bụp--"
Nhóc Ngôn Tòng Du loay hoay mãi không lên được, người mệt mỏi, vừa định nghỉ một chút, không ngờ nhóc Cố Tích đột nhiên buông tay, chiếc ghế két một cái trượt đi.
Nhóc Ngôn Tòng Du cũng bịch một tiếng ngã xuống đất.
-- Kéo theo cả nhóc Cố Tích.
"Ối... chuyện gì thế này?" Cô vội vàng chạy tới, còn chưa kịp kéo, hai đứa trẻ đã tự đỡ nhau đứng dậy.
"Có sao không?" Nhóc Ngôn Tòng Du vô tình đè lên nhóc Cố Tích, sau khi bò dậy liền vội vàng kéo nhóc lên, lo lắng hỏi: "Có bị ngã đau không?"
Nhóc Cố Tích từ từ lắc đầu, "Tớ không sao, Cá Nhỏ thì sao?"
Nhóc Ngôn Tòng Du mím môi cười một chút, "Òm Ọp không sao thì tớ cũng không sao."
Cô đứng bên cạnh cười vui vẻ, nhìn hai đứa trẻ này bị trêu chọc đến không ngậm miệng lại được.
Nhóc Cố Tích vội vàng nói tiếp câu vừa nãy, "Trên bàn là quà Cá Nhỏ tặng cho cháu và em họ."
Cô ngạc nhiên.
Dường như cô không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy đến chơi lại còn mang quà.
Vừa nãy nhóc Cố Tích mãi chơi ghép hình, quên mất cả quà, vui vẻ đi tới xem quà, "Cái nào của tớ?"
"Cái này." Nhóc Ngôn Tòng Du lấy quà ra khỏi túi, đưa một hộp cho nhóc Cố Tích, cái còn lại đưa cho cô, "Cái này là của em họ."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?