Lộ Trì hai mươi bảy tuổi mặc bộ vest lịch lãm, không còn là bộ đồ thể thao thường ngày trước đây, đường nét khuôn mặt cũng dần rõ ràng hơn, chiều cao cũng tăng lên, đã sớm từ một thiếu niên ngây thơ ngày xưa trưởng thành thành một người đàn ông.
Cố Tích chưa từng nghĩ sẽ gặp cậu nhóc ở đây.
"...Lộ Trì." Cố Tích thấy đối phương đứng yên tại chỗ, lại gọi tên cậu một lần nữa, giọng nói xen lẫn những cảm xúc khó tả.
Người đàn ông mặc vest đứng ở cửa bệnh viện lúc đầu không tin vào tai mình, thậm chí còn cho rằng mình bị ảo giác, cho đến khi nghe thấy tiếng thứ hai một cách rõ ràng, theo bản năng quay người lại, và ánh mắt chạm nhau với Cố Tích ở cách đó không xa, đồng tử co rút lại, "Anh hai---"
Cậu nhanh chóng đi đến trước mặt Cố Tích, không nén nổi sự xúc động, rồi lại dừng lại ngay trước mặt anh, có thêm chút cẩn trọng mở miệng nói: "Anh hai..."
Đã hơn mười năm Lộ Trì không nói chuyện trực tiếp với anh trai mình, nội tâm vốn đã không chắc chắn, bây giờ lại càng bất an.
Từ nhiều năm trước, khi anh trai cậu đưa bạn trai về nhà đón Tết, Lộ Trì nhất thời mất bình tĩnh dùng ghế đập Lâm Thanh Nhiên. Anh trai tức giận rời khỏi nhà, rồi không bao giờ quay về nữa.
Sau này Lộ Trì vô cùng hối hận về hành động bốc đồng lúc đó, nhưng sau này cậu vẫn không nhận được sự tha thứ của anh trai.
Cho đến một ngày Cố Tích rời khỏi Vinh Thành, cũng thay đổi thông tin liên lạc, họ cũng coi như hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
Ban đầu Lộ Trì không biết, kiên trì gửi tin nhắn vào số điện thoại bỏ đi trong mấy năm, còn nạp tiền điện thoại, hy vọng anh trai có thể nhìn thấy lời xin lỗi của mình, sau này mới biết Cố Tích đã đổi số.
Hai người không phải anh em ruột, nhưng tình cảm anh em của Lộ Trì dành cho Cố Tích lại chân thành hơn cả ruột thịt.
Thời gian thấm thoát, thoáng chốc mười năm đã trôi qua. Lộ Trì cuối cùng cũng đã trưởng thành, nhưng điều hối tiếc nhất và không thể cứu vãn được chỉ có một chuyện này, vẫn luôn không thể buông bỏ.
Nếu không phải lúc đó cậu bốc đồng đánh bạn trai của anh trai, anh trai cậu cũng sẽ không vì thế mà tức giận, mà không muốn về nhà...
"Xin lỗi..." Lộ Trì ở bên ngoài đã có khả năng tự lập, nhưng giờ phút này đối mặt với Cố Tích, cậu lại hy vọng anh trai có thể tha thứ cho mình, giọng mũi chua chát nói: "Anh hai, em--"
Cố Tích dựa vào lan can, không để chân phải chịu quá nhiều gánh nặng, vỗ vỗ vai Lộ Trì, ánh nắng phản chiếu ý cười lấp lánh trong mắt: "Chuyện đã qua thì cho qua đi."
Lộ Trì nén lại tâm trạng chua xót, gật đầu lia lịa, nhưng vừa mở miệng giọng đã khản đặc hơn nhiều, "Anh hai..."
Trước đó, rõ ràng cậu có rất nhiều điều muốn nói với Cố Tích. Nhưng không ngờ vừa gặp mặt, đột nhiên không biết nên bắt đầu từ đâu.
Cố Tích nhận ra sự ngượng ngùng của Lộ Trì, chủ động hỏi: "Sao em lại đến đây?"
"Em thấy tin tức..." Niềm vui khi gặp Cố Tích vừa rồi quá mãnh liệt, khiến Lộ Trì mới nhớ đến chuyện chính của mình, lo lắng hỏi: "Anh hai, anh không sao chứ?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?