Mùa thu ở Vinh Thành, cái nóng dần tan, thời tiết se lạnh. Mấy ngày nay gió lớn, lá rụng trên đường bị thổi bay tứ tung.
Tháng sau có một ngày rất quan trọng.
-- Sinh nhật Cố Tích.
Năm nào cũng đón, năm nào cũng quan trọng. Năm nay Ngôn Tòng Du đặc biệt đau đầu, cậu muốn chuẩn bị một bất ngờ mới mẻ. Nhưng suy đi tính lại, vẫn không nghĩ ra được điều gì khiến mình hài lòng.
Tặng nhẫn, tháng trước vừa tặng rồi, chưa bao lâu lại tặng e rằng thiếu thành ý.
Hoa hồng, đã dùng không biết bao nhiêu lần rồi.
Tặng váy, năm ngoái cậu có ý định này, lén lút thêm vào quà, bị phát hiện xong suýt nữa bị Cố Tích đánh một trận.
Vắt óc suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng Ngôn Tòng Du cũng có một ý tưởng khá hay, nhưng khi chuẩn bị thực hiện thì chợt nhận ra đã dùng hồi hai năm trước.
Ngôn Tòng Du rất chán nản.
Vì thế, Ngôn Tòng Du ăn không ngon, ngủ không yên, tần suất lơ đãng tăng rõ rệt, thỉnh thoảng lại bắt đầu ngẩn người suy tư, hoặc cứ cầm điện thoại bấm liên tục.
"Gần đây em đang bận gì vậy?" Buổi tối, Cố Tích nhìn Ngôn Tòng Du tựa lưng vào giường, cầm điện thoại chăm chú bấm nửa ngày, đến khi anh ghé lại gần, màn hình đã quay về màn hình chính.
Ngôn Tòng Du không lộ vẻ gì, tắt điện thoại: "Không có gì."
Cậu nhấn mạnh thêm: "Thật đấy."
"Chắc anh đã nói với em rồi." Cố Tích đưa tay nâng cằm cậu lên, cong môi cười: "Khi em nói dối, em không bao giờ nhìn anh."
Ngôn Tòng Du có thể nói dối, nhưng lại không thể nói dối trước mặt Cố Tích, rõ ràng như thể trên mặt viết hai chữ "chột dạ".
Lòng Ngôn Tòng Du chợt thắt lại, ngẩng đầu nhìn Cố Tích: "Không có mà."
Cố Tích gẩy gẩy lông mi cậu, nén cười: "Thật ư? Vậy cho anh xem điện thoại đi."
Anh đương nhiên tin tưởng Ngôn Tòng Du, chỉ là thỉnh thoảng muốn trêu chọc xem phản ứng của cậu. Hơn nữa, mấy ngày nay Ngôn Tòng Du xem điện thoại hơi nhiều, Cố Tích cũng muốn biết cậu đang làm gì.
Ngôn Tòng Du giấu tay, đương nhiên không thể cho Cố Tích xem, lịch sử tìm kiếm trình duyệt còn chưa kịp xóa, đối phương vừa nhìn là hiểu ngay, còn nói gì đến bất ngờ nữa.
"Không có gì hay để xem đâu." Ngôn Tòng Du cân nhắc kỹ lưỡng, không muốn làm hỏng sinh nhật bất ngờ vào tháng sau, giấu điện thoại đi, chuyển chủ đề: "...Anh tắm xong chưa?"
"Tắm rồi."
Giấu đầu lòi đuôi, Cố Tích bật cười, cúi người nắm lấy bàn tay đang cầm điện thoại của cậu: "Không cho anh xem? Em đang yêu qua mạng với ai à?"
Rõ ràng biết là cố tình chọc mình, nhưng chuyện vô căn cứ này Ngôn Tòng Du không thể thừa nhận, cậu nghiêng người hôn lên mắt Cố Tích: "Trên mạng có ai tốt hơn anh ư?"
Cậu có bị bệnh à? Có một Òm Ọp siêu tốt ở đời thực lại không cần, đi tìm mấy thứ vớ va vớ vẩn trên mạng làm gì?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?