🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [Đam mỹ – Hoàn] Đổi Vợ Mới Thì Làm Sao?

[Đam mỹ – Hoàn] Đổi Vợ Mới Thì Làm Sao?


Chương 96: [Ngoại truyện 12] Nếu - Trúc Mã

Áp lực học tập ở cấp hai tương đối thấp, những học sinh đạt yêu cầu đều có thể vào thẳng cấp ba của trường Nhất Trung Vinh Thành. Dù bình thường Cố Tích trông không đáng tin cậy lắm, nhưng lúc quan trọng lại không kéo chân sau, điểm số vượt lên khá nhiều.

Kỳ nghỉ cuối cùng trước khi lên cấp ba, thoát khỏi bài tập hè và áp lực học hành, cảm giác nhẹ nhõm không thể tả.

Sáng sớm.

Tiếng gõ cửa vang lên từ nhà Cố Tích.

Lộ Trì thường dậy sớm vào buổi sáng, ngồi trong phòng khách xem TV, nghe tiếng liền đi ra mở cửa, chào hỏi: "Anh Ngôn, anh đến rồi."

Ngôn Tòng Du ừm một tiếng, "Cố Tích đâu?"

"Anh ấy trong phòng." Lộ Trì quay đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ, "Chắc vẫn còn đang ngủ."

Từ sáng đến giờ, cậu bé không nghe thấy tiếng động gì từ trong phòng.

Ngôn Tòng Du cười một tiếng khó nhận ra, "Anh đi gọi cậu ấy."

Lộ Trì biết anh trai mình và anh Ngôn có quan hệ rất tốt, ngoan ngoãn tránh sang một bên, nhường lối đi.

Cửa phòng không khóa, ấn tay nắm cửa là mở ra được. Rèm cửa trong phòng nửa che nửa mở, ánh nắng tươi sáng ấm áp xuyên qua khe hở chiếu vào, rơi trên người thiếu niên đang nằm trên giường.

Ngôn Tòng Du ngồi xuống mép giường, chạm vào mặt Cố Tích, "Cố Tiểu Tích, có phải cậu quên gì rồi không?"

Phòng quá sáng, ánh nắng trực tiếp chiếu vào mặt, Cố Tích vốn đã nửa mơ nửa tỉnh, vừa rồi nghe thấy tiếng Ngôn Tòng Du vào cửa, chỉ là vì quá tin tưởng cộng thêm cơn buồn ngủ không cưỡng lại được, mãi cũng không mở mắt ra.

Lúc này nghe thấy tiếng, Cố Tích đưa tay che mặt, giọng nói mệt mỏi, "...Tớ đã nhắn tin cho cậu rồi."

Họ hẹn hôm nay ra ngoài vào buổi sáng, Cố Tích còn đặc biệt đặt báo thức, nhưng khi chuông báo thức reo lại quá buồn ngủ, cậu nhóc thật sự không dậy nổi, vì vậy liền mò điện thoại nhắn tin cho Ngôn Tòng Du, muốn nói rằng mình không đi được.

"Nhắn thì có nhắn." Ngôn Tòng Du lấy điện thoại ra dí vào mắt Cố Tích, "Tớ không hiểu, cậu muốn bụp cái gì?"

[Cố Tích: Tớ uuuuoo bụp]

Cố Tích nheo mắt nhận ra một lúc, "Cái quái gì đây?"

Quả nhiên không thể tin vào những gì viết ra khi buồn ngủ.

Ngôn Tòng Du cong môi, "Tự mình cũng không nhận ra ư?"

Cố Tích đã từ bỏ việc nhận ra, lật người gối lên đùi Ngôn Tòng Du, nhắm mắt lười biếng nói: "Buồn ngủ quá..."

Ngôn Tòng Du xoa tóc Cố Tích, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ, "Lúc nào cậu cũng buồn ngủ."

Cố Tích nhúc nhích, ôm lấy eo Ngôn Tòng Du, "Ngủ thêm năm phút nữa nhé?"

Nếu đây là ngày đầu tiên Ngôn Tòng Du quen Cố Tích, có lẽ còn tin lời cậu nhóc. Nhưng cho đến nay, đây đã là lần không biết bao nhiêu cậu nghe thấy câu này. Điều không thay đổi là, ít nhất phải mười mấy cái năm phút sau, Cố Tích mới chịu dậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...