Sau khi Ngôn Tòng Du đợi một lát, khi nghe thấy tiếng lạch cạch từ trong bếp, cậu càng khó bình tĩnh hơn.
Nhóc Òm Ọp lại nhẫn tâm đến vậy.
Khi Cố Tích rót nước, không cẩn thận làm đổ cái giá, dụng cụ nhà bếp rơi lả tả khắp sàn, anh lần lượt nhặt lên đặt lại chỗ cũ.
Ngôn Tòng Du bất an, căng thẳng đi đến cửa bếp lén nhìn một cái, vừa vặn nhìn thấy Cố Tích đang cầm một cái sạn nấu ăn.
Tim bạn học Tiểu Ngôn suýt chút nữa ngừng đập tại đây, mặt tái mét, không biết mình đã trở về phòng khách bằng cách nào.
Trong lúc chờ nước sôi, Cố Tích nghĩ đến Ngôn Tòng Du chưa ăn tối, tiện thể lục lọi xem trong bếp có gì ăn không, tủ lạnh trống rỗng, ngay cả một lá rau cũng không có.
Cuối cùng anh tìm thấy mì gói trong tủ bếp.
Mặc dù mì gói không tốt cho sức khỏe lắm, nhưng đã muộn thế này cũng khó mua được nguyên liệu khác, hơn nữa mì gói là một trong số ít món Cố Tích biết nấu.
Vài phút sau, Cố Tích bưng một bát mì gói nghi ngút khói ra, đặt lên bàn ăn, "Tiểu Ngôn ăn tạm vài miếng, mai anh đưa em đi ăn đồ ngon."
Trong khoảng thời gian này, Ngôn Tòng Du đã dự đoán vô số khả năng trong lòng, suy nghĩ lan man, càng nghĩ càng bất an. Nhưng khi nhìn thấy bát mì này, cậu đột nhiên sững sờ.
... Trước khi ăn đòn còn cho ăn táo ngọt ư?
Nhưng dù thế nào, Ngôn Tòng Du khó lòng từ chối một bát mì gói do chính tay Cố Tích nấu.
Cố Tích đã ăn tối rồi, lúc này kéo một chiếc ghế ngồi cạnh Ngôn Tòng Du, "Em cứ ăn đi, anh tính nợ trước đã."
Ngôn Tòng Du ho hai tiếng, yếu ớt hỏi: "... Cần phải tính rõ ràng vậy không?"
"Đương nhiên rồi." Cố Tích liếc nhìn Ngôn Tòng Du, "Không tính rõ ràng, lần sau em lại như vậy nữa."
Ngôn Tòng Du lập tức cam đoan: "Em sẽ không bao giờ như vậy nữa."
Cố Tích chống cằm nhìn cậu, vài giây sau quay đầu, "Anh không tin."
Ngôn Tòng Du: "..."
Niềm tin của Cố Tích vào cậu đi đâu rồi?
Cố Tích không vội, ngồi cạnh Ngôn Tòng Du một lúc, rồi lại đứng dậy đi quanh phòng khách hai vòng, đợi khi cậu ăn xong rồi mới thong thả mở miệng hỏi: "Vậy anh bắt đầu nhé?"
"Khoan đã --" Ngôn Tòng Du đột nhiên đứng dậy, quay lại ghế sofa không biết lấy cái gì, rồi trở về đưa cho Cố Tích, khẽ giọng cầu xin: "Anh dùng cái này được không?"
Cố Tích rũ mắt nhìn xuống, thấy là một chiếc thắt lưng da màu đen. Anh cầm lấy, kéo thử hai cái trong tay, phát hiện chỉ là một chiếc thắt lưng rất bình thường, không có gì đặc biệt, hỏi: "Dùng cái này làm gì?"
Ngôn Tòng Du cắn môi, nặn ra vài chữ, "... Đánh em."
Nếu không thể thoát được kiếp này, đây là giới hạn cuối cùng của cậu, ít nhất là dùng công cụ đoàng hoàng một chút.
Ngón tay Cố Tích dừng lại, ngẩng mắt quét qua Ngôn Tòng Du, dường như đoán được lý do.
Tiểu Ngôn nghĩ anh nói tính nợ... là muốn đánh cậu ư?
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?