Buổi tối hai người có một khoảng thời gian gọi video cố định, hôm nay khi Ngôn Tòng Du gọi điện đến, Cố Tích đang ở phòng khách gói sủi cảo.
Anh lau tay, nhận cuộc gọi video.
Cố Tích nhìn Tiểu Ngôn xuất hiện trên màn hình, chính anh cũng không nhận ra nụ cười nở trên môi, hỏi: "Hôm nay sớm vậy, ăn cơm chưa?"
Ngôn Tòng Du vừa về Vinh Thành không lâu, còn chưa kịp ăn cơm, nhưng để tránh Cố Tích nhận ra điều bất thường, lúc này cậu trợn mắt nói mò, "Ăn rồi."
Cậu nhìn thấy bên cổ Cố Tích dính chút bột trắng như bột mì, tò mò hỏi: "Anh đang chơi gì vậy?"
"Chơi gì?" Cố Tích nhướng mày nói: "Anh đang gói sủi cảo."
Mắt Ngôn Tòng Du hơi sáng lên, hứng thú nói: "Để em xem."
Cố Tích quay camera về phía một đĩa sủi cảo béo ú trên bàn, nhân đầy đặn, to và tròn, chỉ là vì kỹ năng chưa thạo lắm nên trông hơi xiêu xiêu vẹo vẹo.
"Dễ thương." Ngôn Tòng Du chống cằm, nhanh tay chụp vài tấm hình, nói xong lại bổ sung một câu: "Nhưng không đáng yêu bằng nhóc Òm Ọp."
Cố Tích không nhịn được cười nói: "Anh gói thêm vài cái, mai gửi cho em."
Cố Tích nhận điện thoại ở phòng khách, nói chuyện một lúc lâu, lúc này vừa ngẩng đầu lên, phát hiện bố mẹ, ông bà và em trai đều đang nhìn mình, ánh mắt tràn đầy hứng thú.
Thấy bị phát hiện, mấy người vờ như bận rộn, bắt đầu trò chuyện che đậy.
"Mấy cái sủi cảo này ngon đấy."
"Lát nữa luộc hai đĩa này, chắc đủ rồi."
"Đổi kênh đi, phim gì mà chán vậy?"
Cố Tích: "..."
Việc anh thích con trai đã không còn là bí mật trong gia đình, chuyện yêu đương cũng đã nói với Lộ Trì, thêm vào việc mấy ngày nay anh liên tục gọi điện thoại và video mà không che giấu, chắc hẳn cả nhà đã biết từ lâu rồi.
Chỉ là Cố Tích không có thói quen bị vây quanh khi gọi điện thoại, anh cầm điện thoại về phòng mình.
"Vừa rồi sao vậy?" Ngôn Tòng Du nghe thấy bên Cố Tích không nói gì, liền hỏi một câu.
"Anh về phòng rồi." Cố Tích đóng cửa, nói đơn giản: "Vừa rồi ở phòng khách, có người lớn."
Ngôn Tòng Du từ từ mở to mắt, nhớ lại mình vừa nói gì, tai lập tức đỏ bừng, "... Sao anh không nhắc em?"
Nếu cậu biết lúc đó Cố Tích có người bên cạnh, cậu sẽ không dám trêu chọc và nói linh tinh.
"Không có gì." Cố Tích ngồi xuống ghế, an ủi: "Họ không nghe được nhiều đâu."
Cố Tích nghĩ, nếu Ngôn Tòng Du biết đây không phải lần đầu tiên họ gọi điện thoại bị nghe thấy, chắc là sẽ xấu hổ chết mất.
Ngôn Tòng Du che mặt, chỉ cần hồi tưởng lại vừa rồi, cậu vẫn không giấu được tai nóng bừng, một tay không cầm vững khiến điện thoại lung lay.
"Lát nữa anh đi bắn pháo hoa --" Cố Tích vì Tiểu Ngôn suy nghĩ, vốn muốn tránh chủ đề này, nhưng khoảnh khắc ống kính đối phương rung lên, khóe mắt anh liếc thấy bức tường phía sau Ngôn Tòng Du, giọng nói chợt ngừng lại.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?