Mấy ngày thi cử trôi qua rất nhanh, sau khi thi xong, kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu.
Đêm qua tuyết rơi rất lớn, sáng nay sau tuyết trời hửng nắng, ánh nắng ấm áp màu cam vàng chiếu lên lớp tuyết dày, tạo nên một màu vàng đẹp mắt.
Cố Tích thi xong sớm, đợi Ngôn Tòng Du dưới tòa nhà giảng đường, đợi bóng dáng đối phương xuất hiện ở cửa, anh lặng lẽ vòng ra phía sau, giơ tay luồn vào gáy nam sinh.
Ngôn Tòng Du bị lạnh run lên, không cần đoán cũng biết là ai, sau khi quay người lại cũng không gỡ tay đối phương ra, ngược lại còn ấn tay sâu vào trong cổ áo, muốn ủ ấm tay anh: "... Tay anh lạnh quá."
Ngón tay Cố Tích chạm vào xương quai xanh nhô lên, dường như có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương, từ từ rút tay về, cười nói: "Vừa nãy anh nghịch tuyết."
Vừa rồi lúc đợi Ngôn Tòng Du ở dưới lầu không có việc gì làm, anh đã dùng tuyết trên bệ cửa sổ nặn hai người tuyết.
"Trách không được lạnh thế --" Ngôn Tòng Du cúi đầu xoa xoa tay Cố Tích: "Lần sau phải đeo găng tay nhé."
"Đáng yêu không?" Cố Tích chỉ vào hai người tuyết nhỏ trên bệ cửa sổ, chỉ to bằng lòng bàn tay, đơn giản chỉ là hai quả cầu lớn nhỏ xếp chồng lên nhau.
Người tuyết nhỏ không có biểu cảm, trông ngây ngốc.
Nhưng dù sao cũng là những quả cầu do Cố Tích tự tay nặn, ít nhiều cũng mang chút tình cảm.
"Đáng yêu lắm." Ánh mắt Ngôn Tòng Du lập tức bị chuyển hướng, nhẹ nhàng cầm lấy hai người tuyết trên bệ cửa sổ, mỗi tay một cái: "Đều là anh nặn ư?"
Cố Tích gật đầu.
Ngôn Tòng Du yêu thích không rời tay: "Có thể tặng em không?"
"Em thích thì cứ cầm đi." Cố Tích vốn là nặn chơi khi rảnh rỗi, không có tác dụng gì, nhắc nhở: "Nhưng lát nữa tan chảy sẽ làm ướt quần áo đấy."
Ngôn Tòng Du ôm hai người tuyết nhỏ, để đầu chúng chạm vào nhau, nói: "Em mang về nhà."
"Mang về nhà cũng sẽ tan." Cố Tích không hiểu phong tình: "Còn sẽ để lại hai vũng nước trên sàn nhà."
Ngôn Tòng Du: "..."
Cậu không rảnh tay, cúi người nhẹ nhàng cắn môi Cố Tích, khẽ nói: "Bỏ vào tủ lạnh."
Cố Tích vẫn không hiểu hành vi Ngôn Tòng Du muốn mang người tuyết từ trường về nhà, tuy quãng đường không xa, nhưng lỡ tan chảy trong xe thì phiền phức biết bao.
"Về nhà anh nặn cho em hai cái nữa." Cố Tích muốn dỗ cậu đừng mang người tuyết về nhà, dù sao hai ngày nay đâu đâu cũng có lớp tuyết dày, lúc nào cũng có thể nặn vài quả cầu.
"Được." Ngôn Tòng Du áp sát má Cố Tích, giọng nói vui vẻ: "Vậy em có bốn cái rồi."
Cố Tích: "?"
Phản ứng lại thấy đối phương hiểu lầm, anh dở khóc dở cười nói: "Ý anh là em để hai cái này ở đây, về nhà anh sẽ nặn cái mới."
"Để ở đây ư?" Ngôn Tòng Du nhíu mày, tạm thời chưa nói đến việc sẽ bị mặt trời chiếu tan chảy, ước chừng chưa kịp tan chảy tự nhiên thì đã bị sinh viên đi qua làm hỏng rồi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?