"Ai tìm anh vậy?" Trình Chước tò mò hỏi.
Cố Tích đơn giản miêu tả mối quan hệ: "Bạn trai cũ của đối tượng mập mờ của Lâm Thanh Nhiên."
Đây là mối quan hệ phức tạp gì vậy?
Trình Chước nằm úp mặt lên bàn: "... Anh Cố, IQ của em không đủ."
Hứa Cảnh Nhân thì đã hiểu rõ: "Cậu ta tìm cậu có việc gì à?"
"Trước đó cậu đoán không sai." Cố Tích nói: "Những bài đăng trên diễn đàn là do một người đăng, chính là cậu ta."
Hứa Cảnh Nhân nhìn ra ngoài cửa hai lượt, muốn xem rốt cuộc đây là người thế nào, tiếc là đối phương đã đi rồi, đến cái bóng lưng cũng không thấy: "Sao cậu ta lại tìm cậu?"
"Cậu ta nói Lâm Thanh Nhiên muốn quay lại với tôi." Cố Tích giấu đi chuyện bạn trai của Mạch Đông, khẽ nói: "Đến nhắc nhở tôi đừng đồng ý."
Tuy Trình Chước chưa hoàn toàn hiểu rõ mối quan hệ của mấy người, nhưng nghe câu này liền phản ứng ngay, nước mắt lưng tròng: "Anh Cố, em cầu xin anh đừng đồng ý mà... Em gọi anh là bố cũng được, anh ngàn vạn lần đừng đồng ý --"
Cậu ta không muốn thấy anh Cố quay lại tình trạng yêu đương với Lâm Thanh Nhiên như trước, khuyên thế nào cũng không nghe, mười con trâu cũng không kéo lại được.
"Yên tâm." Cố Tích cười: "Anh có Tiểu Ngôn rồi."
Gần đến giờ tan học, trong lớp đột nhiên vang lên một tràng xôn xao nhẹ.
"Nhìn ra ngoài cửa sổ kìa."
"Mau nhìn mau nhìn mau nhìn."
"Tuyết rơi rồi --"
Ngoài cửa sổ những bông tuyết trắng xóa bay lất phất, trận tuyết đầu tiên của Vinh Thành năm nay đến sớm. Cố Tích ngẩng mắt, nhất thời ngây người.
Ngay cả thầy giáo trên bục giảng cũng dừng lại giữa chừng, đặt sách xuống, nói đùa: "Các em chưa từng thấy tuyết rơi à, phấn khích vậy ư?"
Mỗi năm mùa đông, Vinh Thành đều có tuyết rơi, không có gì lạ, nhưng dù sao ý nghĩa của trận tuyết đầu tiên cũng khác. Một bạn học gần tường mở cửa sổ ra, những bông tuyết nhỏ bay vào, rồi nhanh chóng tan chảy.
Cố Tích nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, những bông tuyết bay khắp trời.
Kiếp trước anh không thích trời tuyết, thời tiết mưa tuyết có nghĩa là vết thương ở chân lại tái phát, đau không chịu nổi khiến anh không cách nào ngủ được.
Nhưng kiếp trước, lần đầu tiên Cố Tích và Ngôn Tòng Du gặp nhau sau khi trưởng thành là vào một đêm tuyết, cũng là đối phương đã cùng anh trải qua một mùa đông nhếch nhác nhất.
Tâm trạng thay đổi theo cảnh vật, cùng là trời tuyết, nhưng Cố Tích lại khác hẳn kiếp trước. Người thân, bạn bè và người yêu đều ở bên cạnh, bản thân anh cũng không bị bệnh tật hành hạ.
Bây giờ nhìn tuyết cũng thấy vui vẻ.
Cố Tích cười khẽ, chụp một bức ảnh bằng điện thoại, gửi cho Ngôn Tòng Du: [Tiểu Ngôn, tuyết rơi rồi.]
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?