Bóng người in qua cánh cửa trượt mờ đục. Cố Tích giật mình chột dạ, lập tức mở cửa thả Ngôn Tòng Du ra.
Ngôn Tòng Du vẫn còn cầm một củ cà rốt trong tay, ánh mắt thoáng qua một tia mơ hồ: "... Anh vừa làm gì vậy?"
Cửa bếp thường ngày đều mở, thậm chí còn không đóng, nói gì đến khóa. Tục ngữ có câu "sự bất thường tất có điều khuất tất", Ngôn Tòng Du nhạy bén cảm thấy đằng sau nhất định có chuyện giấu cậu.
Cố Tích cầm lấy củ cà rốt cắn một miếng: "Gọi điện thoại."
Ngôn Tòng Du không kịp ngăn lại: "Òm Ọp, anh ăn nhân bánh rồi."
Cố Tích khựng lại: "Chỉ mua một củ thôi ư?"
Ngôn Tòng Du gật đầu.
Hai người không ăn được bao nhiêu, vả lại còn có món khác, cậu vốn định rán hai cái bánh cà rốt.
Cố Tích đưa củ cà rốt đến miệng Ngôn Tòng Du: "Em cắn một miếng đi."
Ngôn Tòng Du không hiểu, cúi đầu cắn một miếng.
"Được rồi, đều ăn rồi." Cố Tích hỏi: "Sao em lại ra đây?"
"Em muốn lấy nguyên liệu." Ngôn Tòng Du đỡ cửa đẩy vào: "Sao lại khóa cửa?"
Cố Tích nghiêm trang nói: "Trong bếp nhiều dầu mỡ."
"... Nhưng em còn chưa bật bếp." Vừa rồi Ngôn Tòng Du đang chuẩn bị thức ăn, làm gì có dầu mỡ nào, ngẩng mắt nhìn Cố Tích, luôn cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Cố Tích chọc vào má cậu: "Anh có thể lừa em được ư?"
Ngôn Tòng Du nghĩ cũng đúng.
Cậu đi đến phòng khách lấy nguyên liệu, đột nhiên nghĩ đến điều gì: "Vậy sao lại khóa?"
Nói đến đây, Cố Tích thấy oan ức, vốn dĩ anh cũng không định khóa cửa, anh đi đến trước cửa, muốn làm mẫu tại chỗ cách cánh cửa bếp vừa rồi vô tình bị khóa như thế nào.
Nhưng khi thử lại bây giờ, khóa lại không sao cả.
Cố Tích: "..."
Anh có lý mà không thể nói rõ.
"Không trách anh." Cố Tích im lặng hai giây, quay đầu giải thích: "Vừa rồi nó thật sự tự khóa đấy."
"Không trách anh." Ngôn Tòng Du cúi mắt nhìn cánh cửa: "Khóa vẫn không dùng được, có lẽ hỏng rồi."
Cố Tích hỏi: "Em tin anh không?"
"Tin." Ngôn Tòng Du lại gần hôn lên môi Cố Tích, không tin nhóc Òm Ọp của cậu, lẽ nào lại tin cánh cửa này ư?
...
Sau bữa tối, chưa đến giờ đi ngủ, Cố Tích và Ngôn Tòng Du ngồi trên ghế sofa cùng nhau xem TV một lúc.
Trên TV đang chiếu một bộ phim tình cảm cũ, đúng lúc là đoạn nam nữ chính cãi nhau.
Nữ chính khóc lóc thảm thiết: "Em không muốn nhìn thấy anh nữa, anh có thể biến mất khỏi thế giới của em được không???"
Nam chính nhận lỗi: "Em yêu, anh xin lỗi, em nghe anh giải thích được không?!"
"Em không nghe em không nghe em không nghe, anh đừng nói nữa, em không muốn nhìn thấy anh nữa!" Mưa như trút nước làm ướt tóc, nữ chính tuyệt vọng hét lên.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?