Chiếc nhẫn bạc kiểu dáng đơn giản, không quá chói mắt nhưng lại cực kỳ có tính thiết kế, trên vòng bạc đính những viên kim cương nhỏ li ti.
Ngôn Tòng Du tiền trảm hậu tấu, trong lòng có chút thấp thỏm, không biết Cố Tích có chấp nhận hay không.
"..." Cố Tích ngẩn người hai giây, vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, lo lắng nói: "Tiểu Ngôn, em lấy tiền ở đâu ra vậy?"
Vừa nãy Cố Tích muốn liên kết thẻ cho Ngôn Tòng Du, nhưng Tiểu Ngôn sống chết không chịu nhận tiền của anh. Cố Tích không yên tâm, liền muốn đợi tối nay lén lút chuyển khoản cho cậu.
"Là chuẩn bị từ trước rồi." Ngôn Tòng Du đã nghĩ đến mọi khả năng, chấp nhận cũng được, từ chối cũng xong, nhưng lại không ngờ Cố Tích lại chú ý đến điểm kỳ quái này, khóe miệng hơi giật giật, lại nói một lần nữa: "... Hơn nữa em có tiền mà."
"Trước đây?" Cố Tích hơi ngẩn người, "Khi nào vậy?"
"Định tặng anh vào ngày sinh nhật."
Trước đó Ngôn Tòng Du đã nghĩ rất nhiều, nếu Cố Tích đồng ý lời tỏ tình của cậu, món quà đặc biệt này có thể được tặng đi.
Nhưng nếu Cố Tích từ chối, cậu... vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì.
Nhưng kết quả lúc đó mặc dù không phải là từ chối, nhưng Cố Tích cũng không hoàn toàn đồng ý, mà là một lời ước hẹn mười lăm ngày. Thế là Ngôn Tòng Du rất băn khoăn có nên tặng món quà này hay không, ý nghĩa của chiếc nhẫn khác với những thứ khác, nếu không cẩn thận có thể phản tác dụng.
Cuối cùng cậu lo Cố Tích sẽ thấy chiếc nhẫn vượt quá giới hạn, nên vẫn không tặng được, nhưng lại không kiềm chế được ý muốn này, chỉ có thể nhân lúc đối phương ngủ rồi thì thầm hai câu vào tai anh.
-- Lại không cẩn thận làm Cố Tích tỉnh giấc, may mà lúc đó đối phương ngủ mơ màng, vài câu là có thể lừa được.
Chiếc nhẫn không phải thành phẩm, là do cậu tự thiết kế bản vẽ, rồi lén lút đo chu vi ngón tay, các quá trình chế tác sau đó cũng được Ngôn Tòng Du tỉ mỉ giám sát.
Giá cả không quá đắt, nhưng lại là độc nhất vô nhị.
"Ngày sinh nhật?" Cố Tích chợt nhớ lại, "... Tiểu hòa thượng?"
Rõ ràng Ngôn Tòng Du khựng lại một chút, "... Cái gì?"
Thực ra tối hôm đó cậu đã thắc mắc, nửa đêm nửa hôm đâu ra tiểu hòa thượng nào chứ?
"Sáng hôm sau tỉnh dậy anh còn tưởng là mơ." Cố Tích giải thích đơn giản hai câu, cười nói, "Hóa ra là thật."
Lúc đó Cố Tích vốn đã ngủ, mơ mơ màng màng thấy không biết ở đâu ra một tiểu hòa thượng đang niệm kinh đối với anh, sau đó dường như tỉnh dậy một lần, tiểu hòa thượng biến mất, thay vào đó là Ngôn Tòng Du đang lẩm bẩm bên tai anh. Chỉ là vì quá buồn ngủ, Cố Tích không để tâm, tưởng là mơ.
Lòng Ngôn Tòng Du mềm nhũn, nghiêng đầu hôn khóe môi đối phương, "Dễ thương ghê."
Lần đầu tiên Cố Tích nhận được quà là nhẫn, nhịp tim vì thế mà nhanh hơn vài phần, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt chiếc nhẫn bạc, rồi như nghĩ ra điều gì đó liền hỏi: "Của em đâu?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?