Chương 65: 65
Cố Tích chọn một quả bóng bay đẹp, buộc vào cổ tay Ngôn Tòng Du.
Ánh mắt Ngôn Tòng Du ngây người, trong mắt có thêm vài phần vui mừng, nói nhỏ: "Em thích lắm."
Cố Tích cười.
Ngôn Tòng Du sờ sợi dây buộc trên tay, ánh mắt từ quả bóng bay chuyển sang Cố Tích, nội liễm nói: "Em cũng thích anh lắm."
Cố Tích đưa tay xoa gáy cậu, "Anh biết."
Không cần Ngôn Tòng Du nói đi nói lại, Cố Tích sớm đã cảm nhận được rồi.
Trong công viên giải trí vang vọng tiếng nhạc vui tươi, xung quanh là tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của đám đông ồn ào náo nhiệt, lúc này Cố Tích lại cảm thấy vô cùng thoải mái và yên tâm.
Từ sau khi xảy ra chuyện ở kiếp trước, tính tình anh trở nên thất thường, phần lớn thời gian là một mình ở trong phòng, một chút tiếng động nhỏ cũng có thể khiến anh bực bội bất an, càng ít khi ra ngoài.
Tất cả những điều mới mẻ mà anh tiếp xúc ở bên ngoài đều khiến anh cảm thấy chán ghét, nhìn cái gì cũng không thuận mắt.
Lúc này Cố Tích mới phát hiện, khoảng thời gian này, số lần anh nhớ đến kiếp trước ngày càng ít đi, ký ức cũng phủ một lớp sương mờ, như thể đó chỉ là một giấc mơ hoang đường.
"Ngày mai cũng không phải lên lớp." Ngôn Tòng Du móc tay Cố Tích, ngầm thể hiện ý gì đó.
Cố Tích hoàn hồn, chậm nửa nhịp đáp lời, "Em muốn đi đâu chơi?"
Ngôn Tòng Du không phải ý đó, có chút gấp gáp kéo Cố Tích, "Ngày mai không phải lên lớp, cũng không phải dậy sớm."
Cố Tích gật đầu nói: "Được, vậy chiều mai chơi tiếp."
Ngôn Tòng Du: "..."
Cố Tích nhận ra sự im lặng của đối phương, nghiêng đầu nhìn cậu một cái, "Sao vậy?"
Ngôn Tòng Du dứt khoát hỏi thẳng: "Vậy tối nay còn có thể ngủ cùng nhau không?"
Một ngày hai mươi bốn tiếng, nếu Cố Tích về ký túc xá trường thì một nửa thời gian trong ngày sẽ không được gặp mặt.
Ngôn Tòng Du hỏi câu này, Cố Tích do dự vài giây, anh cũng không muốn xa Tiểu Ngôn, nhưng ngoài ra, còn có những lo ngại khác.
-- Chuyện vốn không để ý, hôm nay đột nhiên gặp Bạc Hoài lại được nhắc đến.
Bạc Hoài nghĩ Tiểu Ngôn giống top.
Thực tế, khi Cố Tích còn chưa biết tấm lòng của Ngôn Tòng Du, cũng vô thức nghĩ cậu là 1. Không chỉ anh, Hứa Cảnh Nhân và Trình Chước cũng đưa ra câu trả lời nhất quán.
Lỡ... Ngôn Tòng Du thật sự là người ở trên thì sao?
Cố Tích chìm vào suy nghĩ.
Muốn biết câu trả lời, cách đơn giản nhất đương nhiên là hỏi thẳng.
Nhưng đột nhiên hỏi vấn đề về vị trí trên giường như vậy, có khiến Tiểu Ngôn nghĩ anh là tên biến thái không?
"Đang nghĩ gì vậy?" Ngôn Tòng Du nhìn anh, ngón tay vô tình cọ qua vành tai Cố Tích, "Tai anh đỏ quá, nóng hả?"
Bạn thấy sao?