Chương 64: 64
Khi Cố Tích đến kéo Ngôn Tòng Du lại, vừa kịp ngăn cú đá thứ hai của cậu vào Bạc Hoài, ngăn chặn một vụ bạo lực xảy ra.
"Tiểu Ngôn bình tĩnh --" Cố Tích nửa ôm vai cậu, "Đừng giận, sao vậy?"
Anh không biết Bạc Hoài đã làm gì, nhưng có thể khiến Tiểu Ngôn tốt tính tức giận đến mức này, chắc chắn là đã làm chuyện gì đó lớn.
Không biết Ngôn Tòng Du có nghe lọt tai lời anh không, nhét kem vào tay anh, nói nhỏ an ủi anh: "Không sao đâu, đừng sợ."
Nói xong, Cố Tích còn chưa hiểu ý Tiểu Ngôn, đối phương đã không dấu vết gỡ tay anh ra, ánh mắt lạnh băng rơi trên người đàn ông trước mặt.
Bạc Hoài khựng lại, dứt khoát mách tội: "Cố Tích, trông chừng bà xã em đi!"
"...Tiểu Ngôn!" Đến bây giờ Cố Tích vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, vô thức kéo cổ tay cậu, "Khoan đã."
vừa nãy Cố Tích đứng xa, chỉ biết dường như Bạc Hoài đã nói gì đó với Tiểu Ngôn, mới khiến cậu tức giận, nhưng lại không nghe rõ lời nói cụ thể.
"Đừng giận nữa." Cố Tích nhẹ nhàng ấn ấn cổ tay Ngôn Tòng Du, dịu dàng hỏi: "Anh ấy chọc gì em mà em muốn đánh anh ấy?"
Ngôn Tòng Du cau mày nói: "Anh ta bắt nạt anh."
Bạc Hoài đứng ngoài quan sát: "...??? "
Gì cơ?
Cậu nói lại lần nữa xem???
Ai bắt nạt ai? Chắc chắn không phải cậu đang bắt nạt tôi chứ?
Cố Tích hơi ngây người, cũng cảm thấy có gì đó không ổn, rồi nhìn về phía Bạc Hoài.
Bạc Hoài oan uổng giơ tay, "Trời đất chứng giám, anh bắt nạt cậu ta bao giờ?"
"Anh đi ngang qua nói với cậu ta là bạn trai cậu khá đẹp trai, còn đang khen em, rồi cậu ta lại muốn đá anh -- Sao tính tình nóng nảy vậy?" Anh ta khó tin nói.
Cuối cùng Cố Tích cũng hiểu ra, anh nắm tay Ngôn Tòng Du véo nhẹ an ủi, biểu cảm có chút khó tả: "...Chắc em ấy đã coi anh là lưu manh rồi."
Tiểu Ngôn đang đi đường bình thường, Bạc Hoài đột nhiên nói câu đó, khó tránh khỏi khiến người ta hiểu lầm.
Huống hồ Ngôn Tòng Du còn có một bộ lọc yếu đuối cho Cố Tích, luôn cảm thấy anh sẽ bị bắt nạt.
Ngôn Tòng Du đại khái cho rằng Bạc Hoài đã bắt nạt Cố Tích trước, rồi còn đến khiêu khích cậu.
Bạc Hoài trợn tròn mắt, cả đời này chưa ai nói anh ta giống lưu manh!
Cố Tích nghiêng đầu giải thích với Ngôn Tòng Du: "Anh ấy là bạn anh, đang đùa với em thôi."
Cảm xúc của Lúc này Ngôn Tòng Du mới dịu xuống vài phần.
"...Không đúng." Cố Tích chợt nghĩ ra gì đó, "Hai người chắc đã gặp mặt rồi, Tiểu Ngôn, em không nhận ra anh ấy ư?"
Lần ở xưởng xe có lẽ hai người chưa gặp mặt, nhưng vào dịp sinh nhật anh không lâu trước đây, buổi trưa ăn cơm có mời nhiều bạn bè, lúc đó có mặt cả Ngôn Tòng Du và Bạc Hoài.
Bạn thấy sao?