Trước khi đến nhà cũ lấy đồ, hai người đã về lại căn hộ, để Ngôn Tòng Du thay quần áo trước.
Xe dừng bên đường, Cố Tích từ ghế phụ lái bước xuống, vén áo khoác, đi được hai bước, chợt nhớ ra gì đó.
Anh dừng bước, đợi Ngôn Tòng Du đuổi kịp, rồi nắm lấy tay cậu.
Cố Tích thực sự chưa quen với sự thân mật liên tục, nhưng nếu Tiểu Ngôn thích như vậy... thì anh sẽ từ từ thích nghi vậy.
Về đến nhà, Ngôn Tòng Du vào phòng ngủ thay quần áo, Cố Tích ngồi trên ghế sofa phòng khách đợi cậu.
Vài phút sau, cửa phòng ngủ mở ra, Ngôn Tòng Du đã thay đồ xong bước ra.
Cố Tích vẫy tay về phía cậu.
Thật ra không cần chạm tay vào, lần này quần áo Ngôn Tòng Du thay chỉ nhìn thôi đã thấy khá ấm áp rồi.
"Quần đâu?" Cố Tích hỏi.
Độ dày của quần không thể nhìn thấy từ bên ngoài.
Ngôn Tòng Du khẽ chớp mắt, nửa ngồi trên tay vịn ghế sofa, khẽ cúi mắt nhìn Cố Tích, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt: "...Anh sờ xem?"
Cố Tích ngẩng đầu nhìn cậu một cái.
Ngôn Tòng Du ngồi trên tay vịn, dựa vào vật ngoài cao hơn Cố Tích một khúc, cúi người xuống, dừng lại khi sắp chạm vào trán, "Sao vậy--"
Cố Tích thuận tay nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng xoa hai cái, khi Ngôn Tòng Du buông cảnh giác, anh khẽ cong môi, dùng lực mạnh hơn bất ngờ kéo xuống.
Mắt Ngôn Tòng Du hơi mở to, thoáng chốc không kịp phản ứng, muốn giữ thăng bằng cũng không tìm được điểm tựa, cứ thế bị Cố Tích kéo xuống khỏi tay vịn ghế sofa, nửa người đổ vào lòng đối phương.
Vừa nãy kiêu ngạo bao nhiêu, bây giờ lại thảm hại bấy nhiêu.
Ngôn Tòng Du: "..."
Cố Tích đã ước lượng trước khi kéo cậu, đón gọn gàng, không để cậu ngã xuống đất.
Anh giữ gáy Ngôn Tòng Du, "Em muốn làm gì?"
Tiểu Ngôn vừa nãy, giọng điệu thật sự rất giống một tên lưu manh.
Ngôn Tòng Du như bị nắm thóp, ngoan ngoãn nói: "Không có gì."
Cố Tích từ từ buông tay, Ngôn Tòng Du vừa định ngồi thẳng dậy, chợt cảm thấy ở gần đùi, như bị ai đó véo khá mạnh.
Ngôn Tòng Du không nhịn được rên khẽ một tiếng, từ bỏ ý định ngồi thẳng, ôm lấy cổ Cố Tích, dựa vào người anh.
Cố Tích cong môi, thấy Tiểu Ngôn quá dính người, đưa tay xoa xoa đầu cậu.
Ngôn Tòng Du ghé sát tai anh, bờ môi khô khốc chạm vào vành tai, giọng nói mang theo sự quyến luyến không rõ ràng.
"Sờ bậy là phải chịu trách nhiệm..."
Cố Tích bật cười, "Chịu trách nhiệm gì?"
Lúc này, bạn học Tiểu Cố vẫn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề.
Cho đến khi Ngôn Tòng Du nắm tay anh, đặt lên đùi mình.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?