Tấm che phía trên chắn bớt ánh nắng chói chang, ánh sáng nghiêng chiếu xuống mặt hai người, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Cố Tích cúi mắt nhìn vào ánh mắt của Ngôn Tòng Du, tim đột nhiên lỡ nửa nhịp.
Tuy phía sau khán đài ít người, nhưng cũng không phải không có ai đi qua.
Cố Tích hơi lùi lại một chút, "Anh có bị bắt nạt đâu?"
Anh ngừng lại, "Với lại sao lại nói là cứ bị?"
Ngôn Tòng Du bước đến ngồi xuống ghế trước, "Em nhìn thấy hết rồi."
"Em nói thằng tóc vàng đó à?" Cố Tích xoa xoa đầu cậu, giải thích: "Anh không bị nó bắt nạt."
Loại người chỉ biết miệng lưỡi hung hăng này, Cố Tích sẽ không để tâm.
Ngôn Tòng Du nắm tay Cố Tích, vô tình bóp nhẹ vài cái, cậu biết thực tế không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng vẫn không quá thoải mái, "..."
Cố Tích nhìn ra sự không vui của Ngôn Tòng Du.
Anh dành một tay ra bóp bóp má Tiểu Ngôn, dịu giọng hỏi: "Nếu em gặp một kẻ thần kinh không nói lý lẽ, em sẽ làm gì?"
Cố Tích muốn nói với Ngôn Tòng Du rằng không cần phải tức giận với loại người này, không đáng.
Ngôn Tòng Du: "Không thèm để ý đến kẻ đó."
"Không phải biết rồi ư?" Cố Tích cười khẽ, "Vậy nếu anh gặp một kẻ không nói lý lẽ, em sẽ làm gì?"
Ngôn Tòng Du chợt im lặng.
Cố Tích đột nhiên có một linh cảm không lành, nhưng đã hỏi câu này thì anh đã chuẩn bị tâm lý, "Cứ nói đi, nghĩ sao nói vậy."
Đầu ngón tay Ngôn Tòng Du siết chặt, "Em muốn đánh kẻ đó."
Cố Tích: "..."
Chắc Tiểu Ngôn không có xu hướng bạo lực đâu nhỉ.
"Tiểu Ngôn, làm người phải bình tĩnh." Cố Tích kiên nhẫn nói: "Không thể đánh đánh giết giết."
"Nhưng tên đó muốn bắt nạt anh." Ngôn Tòng Du cau mày.
Cố Tích nghi ngờ rốt cuộc anh yếu đến mức nào trong lòng Ngôn Tòng Du, sao ai cũng có thể bắt nạt anh?
"Thỉnh thoảng gặp vài tên thần kinh là chuyện rất bình thường, đó không gọi là bắt nạt." Cố Tích xòe tay, "Bây giờ không phải anh rất tốt à."
"Hơn nữa, anh đâu có luôn bị bắt nạt?"
"Trận bóng rổ lần trước, có hai tên khốn kiếp." Ngôn Tòng Du nhớ lại chuyện trước đây, trong mắt lóe lên một tia phiền muộn.
Cố Tích đã không còn để tâm đến chuyện đó nữa, hơn nữa hai người đó đã bị Tiểu Ngôn xử lý một trận, bất đắc dĩ nói: "Chuyện đó không phải đã được giải quyết rồi ư?"
Ngôn Tòng Du nghiêng đầu nhìn anh, đồng tử dưới ánh nắng mang theo màu nâu trà nhạt, khẽ khàng nói: "Còn hồi nhỏ, anh cũng bị bắt nạt."
Hồi nhỏ...
Cố Tích nhớ chuyện này, nhưng anh không ngờ Ngôn Tòng Du cũng không quên những chuyện đó.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?