Cố Tích cũng thấy buồn cười, khi anh nói đến cách xưng hô, bản thân không để ý, nghĩ gì thì thuận miệng nói ra, không ngờ Ngôn Tòng Du lại để ý đến chuyện này.
"Tiểu Ngôn vẫn chưa tính là tên thân mật ư?" Cố Tích đùa: "... Vậy thì gọi em là Bẩn Bẩn?"
Ngôn Tòng Du không chịu yếu thế, mở miệng nói: "Nhóc Òm Ọp."
Nói về lịch sử đen tối hồi nhỏ, Cố Tích cũng không kém gì Ngôn Tòng Du.
Nhưng nếu nói kỹ ra, Bẩn Bẩn là biệt danh nhóc Cố Tích đặt cho nhóc Ngôn Tòng Du, nhưng Òm Ọp lại do nhóc Ngôn Tòng Du phát âm không chuẩn mà ra.
Và khi tự giới thiệu muốn nói là Ngôn Tòng Du, kết quả nhóc Cố Tích nghe thành Ống Khói Cá.
"Anh rất muốn biết." Cố Tích hỏi: "Hồi nhỏ phát âm của em bị làm sao thế?"
Nhóc Ngôn Tòng Du học rất giỏi, tất cả các bài đều làm được, nhưng riêng phát âm tiếng Hán thì rất tệ.
Chữ "ngỗng ngỗng ngỗng" trong sách giáo khoa, Ngôn Tòng Du đọc thành "nê nê nê".
"Lúc đó không phân biệt được sự khác biệt giữa các âm này." Ngôn Tòng Du cũng rất bất đắc dĩ, "Nhưng qua hai năm thì phân biệt được rồi."
Mẹ của Ngôn Tòng Du có sự nghiêm khắc và khao khát của một người muốn con trai thành rồng, nên từ nhỏ đã yêu cầu con trai phải đứng nhất mọi mặt. Nhưng đối với trẻ nhỏ, vấn đề phát âm không thể sửa chữa trong một sớm một chiều, vì điều này nhóc Ngôn Tòng Du không biết đã bị đánh bao nhiêu lần, cuối cùng mới có thể sửa được.
Cố Tích hơi tiếc nuối, không được nghe giọng nói mềm mại tiêu chuẩn của nhóc Ngôn Tòng Du.
Anh chống cằm, đột nhiên đổi chủ đề không báo trước, "Tòng Du?"
"Em có thích xưng hô này không?"
Thực ra Ngôn Tòng Du không quan tâm Cố Tích gọi cậu là gì, tổng cộng chỉ có ba chữ 'Ngôn Tòng Du', gọi cũng không ra hoa lá cành gì, "Anh gọi em thế nào cũng được."
Miễn là Cố Tích gọi, cậu đều thích.
Cố Tích sảng khoái đồng ý: "Được rồi Bẩn Bẩn."
Ngôn Tòng Du cong môi cười cười.
*
Sau khi thông báo về Đại hội thể thao mùa thu hàng năm của trường được đưa ra, các khoa và các câu lạc bộ đã triển khai các hoạt động khuyến khích và lôi kéo quyết liệt, vì để giành được thứ hạng mà đã hoàn toàn vứt bỏ lương tâm, tất cả đều là tâm lý kéo một người không chê ít, cố gắng kéo cả ký túc xá đi cùng.
Chạng vạng.
Sân vận động trường.
Cố Tích và Ngôn Tòng Du tình cờ đi dạo ngang qua sân vận động thì nhìn thấy Hứa Cảnh Nhân và Trình Chước đang tập ném lao trong sân.
Lúc này Trình Chước cũng nhìn thấy họ, vẫy tay thật mạnh.
Lối vào và lối ra của sân vận động nằm ngay bên cạnh họ.
Cố Tích kéo Ngôn Tòng Du, "Đi, vào xem thử."
"Được." Ngôn Tòng Du đương nhiên sẽ không từ chối.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?